Tôi Trả Em – Em Trả Tôi

Tôi Trả Em – Em Trả Tôi

Em về đan áo mùa xuân
Còn tôi cuốn bóng phù vân thả trời
Vườn trăng dệt mộng một thời
Nay đà lụn ánh, rã rời sắc hương…

Không gian lởn vởn ngọn luồn
Lảy hàng đọng giọt nhẹ tuôn phiến cành
Đường khuya vết lạnh co thầm
Từ từ hơi bốc, ngỡ ngàng đổi thay

Thái dương xé tẹt vầng mây
Lững lờ rải vụn tan dài về đâu
Sơn khê, rừng thẳm vạt sầu
Kết từ mảng tối canh thâu vật vờ

Chim muông yên nghỉ bơ phờ
Đen trôi tỉnh giấc, ngẩn ngơ ảnh hình
Đó đây xào xạc, rung rinh
Chập chờn nghiêng ngả, bồng bềnh âm vang…

Tôi em chung gánh phũ phàng
Bên gieo luẩn quẩn cung đàn chơi vơi
Phía gây dang dở mộng đời
Thì thôi em nhé! Ngậm ngùi sẻ chia

Hết rồi những tối canh khuya
Khung mờ quạnh quẽ, đầm đìa vấn vương
Loáng thoáng buồn, tiếng lòng buông
Đôi phương đồng vọng hồi chuông não nề

Giờ đây vỡ nát câu thề
Sương lam trải trắng, lê thê khói chiều
Trả em, tôi trả lời yêu
Trả tôi, em trả cánh diều nào bay.

13/1/2021
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.