
10 Bài Thơ Hay – Tuyển Thơ Nhất Lang | Nhất Lang Thư Quán
Thơ Hay là tuyển chọn những tác phẩm tiêu biểu của Nhất Lang, trải qua nhiều cung bậc của tình yêu, nỗi nhớ, chia xa và hoài niệm.
Mỗi bài thơ mang một sắc thái riêng, từ những rung động dịu dàng đến những khoảng lặng buồn sâu trong tâm hồn.
NỖI NHỚ & HỒN TÌNH
Em khóc tình yêu, khóc cả lời
Hồn anh bỗng chốc lạc chơi vơi
Thương ôi! Nhiều quá, thương nhiều lắm
Chẳng biết làm sao gửi nụ cười…
Ngoài nắng rơi nhiều ấm áo thu
Trên nghiêng cánh gió dỗ sương mù
Còn em giá lạnh, hồn em buốt
Ai sưởi cận kề, ai giấc ru
Rồi đây nẻo vắng, trời mưa đẫm
Hun hút con đường phủ mái rêu
Cả phía không gian chìm tĩnh mịch
Ai dìu em bước dưới trăng xiêu
Ai những ráng tàn cận mé sông
Cùng em vào mộng ngắm mây hồng
Xem hoa đua nở vườn xuân thắm
Dào dạt hương lòng ngập núi non
Nỗi đợi, em buồn nghẹn xót xa
Ai thơ thẩn bước dưới chiều tà
Mượn mây, gửi gió trao lời hẹn
Khuây khoả tâm hồn điệp khúc ca?…
Nhìn nước gợn dòng, nhịp sóng đưa
Xa xa nhấp nhố bóng con đò
Bờ ngang loáng thoáng chèo xuôi ngược
Lữ khách bên đường chạnh nhớ xưa
Trên cao vời vợi ánh đưa làn
Dưới mé chân trời vọng tiếng vang
Mảnh chết linh hồn từ dĩ vãng
Trở về loạng quạng cả đôi chân…
30/11/2023
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
TRÊN CON ĐƯỜNG NGÀY XƯA
Chiều hôm nay có một người khách lạ
Đôi mắt buồn nhẹ thả dưới tà huy
Kỷ niệm thời dĩ vãng đọng bờ mi
Chân chậm bước, thầm thì bao nỗi nhớ…
Nhớ năm xưa tháng ngày trăng sáng tỏ
Cũng đường này lộng gió lá sao bay
Trải ngợp đầy yêu dấu ở trên đây
Tay trong tay cùng Ai về lối mộng
Có ngờ đâu biển đời cuồng dậy sóng
Lật úp thuyền chìm bóng khuất dòng sâu
Để chuỗi dài thao thức giữa canh thâu
Muôn da diết xé đau hồn quạnh quẽ…
Nắng dần tắt, giờ đây đà ráng xế
Mãi như còn ngấn lệ tiễn tình tan
Đọng nơi tim dấu tích của phũ phàng
Cho hoài niệm ngập tràn thương với hận
Thương bởi hiểu đời em nhiều lận đận
Hận vì sao phải rơi cảnh đoạn trường
Để hoa xuân chỉ nở được một lần
Rồi héo rũ lụi tàn rơi vỡ vụn…
Niềm bâng khuâng cuốn vào hai khoé trũng
Khách nghẹn ngào lững thững dấu rêu phong
Trời không lạnh mà sao tợ như đông
Se sắt tái cõi lòng ngàn tê buốt
Có ai hiểu mấy mươi năm về trước
Con đường này mộng ước thắm đầy vơi
Rồi hôm nay lại có một bóng người
Đang thả gót, bùi ngùi…trong lặng lẽ.
19/9/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
NỬA VẦN THƠ
Ngày xưa ấy anh mới tập làm thơ
Niềm rung cảm thẫn thờ lên khoảng trắng
Bởi vụng dại văn từ nhiều hụt hẫng
Tiếng câu vần chẳng thắm nghĩa yêu đương…
Những xế tà lặng lẽ ngắm mây sương
Nhìn lam khói trên đường tan diệu vợi
Lòng dặn thầm hôm nào anh sẽ nói
Với em rằng, em hỡi! Có nghe chăng?…
Nhưng tại vì sao, tha thiết ngập tràn
Lại ngần ngại mỗi lần ta gặp gỡ
Dẫu bốn phía không gian bầu rộng mở
Lai láng tràn ngọn gió thổi mênh mông
Khiến dãy xám che phủ mảnh trăng trong
Biến một cõi lưng tầng nhàn nhạt ánh
Anh yếu đuối, ẩn mình bên sông lạnh
Rượu đầy bình sóng sánh mãi đong đưa
Rồi tất cả chỉ biết trút vào thơ
Mà thơ thì vật vờ theo cảm xúc
Quay nhẹ khảy cung đàn trầm vi vút
Dây tơ chùng, điệp khúc lạc âm thanh…
Em khép nụ, bên thềm vắng chờ mong
Còn anh khựng trên dòng con nước chảy
Muốn vươn chèo về đến nơi bến ấy
Luẩn quẩn hoài nên chỉ thấy mờ xa
Lời không hay đành khép lại bài ca
Cho chẳng phải ngân nga niềm héo hắt
Và cũng bởi tim yêu đầy chất ngất
Đâu cam đành rung lắc một vì sao…
Để chiều nay nỗi nhớ lấn vào sâu
Trải bút tiếp cho tròn câu dang dở
Bên mỏi đợi, còn bên chìm khuất ngõ
Em lấy chồng, trả đó nửa vần thơ.
14/7/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
CHỈ THẤY ĐÂU ĐÂY BÓNG MỘT NGƯỜI
Ai lấy trăng thanh bỏ cuối đường
Để bầu diệu vợi ánh sầu buông
Cho cung đàn nhớ vòm sương lạnh
Rỉ rả ngân nga khúc đoạn trường
Ai thả lời yêu xuống đáy hồ
Để buồn trong nhạc, khóc trong thơ
Cho khuya gác trọ, niềm vương vấn
Lặn hụp chơi vơi kẻ thẫn thờ
Ai đưa tay ngắt trái tình thu
Khiến cõi không gian trải mịt mù
Gió thoảng nghẹn ngào chân khựng bước
Tím lòng khoảnh khắc để âm u…
Ai bắt hồn em nẻo cuộc đời
Đặt vào khoảng tối dưới mưa rơi
Khiến cho ướt đẫm bờ vai ngọc
Run lạnh châu thân, tắt nụ cười
Ai nỡ đang tay kéo sập cầu
Để đường hai mé nghẽn về nhau
Ngàn đau cách trở, nhìn con nước
Bọt trắng lăn tăn gợi mối sầu
Và sao ai lại phũ phàng gieo
Khúc nhạc lâm li giữa ngọn khều
Lờ lững vô tình xuôi hướng đẩy
Âm buồn da diết biết bao nhiêu
Ta hỏi lê thê chuyện đã rồi
Góc chiều lặng lẽ lắng nghe coi
Vậy mà cứ mãi chờ mong đợi
Chỉ thấy đâu đây bóng một người…
04/12/2023
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
YÊU CÁI HỒN CỦA TÌNH YÊU
Tình yêu! Ta đã rất là yêu
Thao thức, nhớ nhung sớm tối chiều
Lởn vởn chập chờn nơi trí não
Khung trời dĩ vãng, biết bao nhiêu…
Chiếc bóng thời gian vẫn lạnh lùng
Mang theo đôi cánh của phù vân
Cảnh tình, thế sự dài năm tháng…
Tất cả này đây chuỗi ngỡ ngàng
Trái đỏ hôm nào nay đã rụng
Sắc hương đua nở có còn đâu
Hoàng hôn nửa độ, vườn thưa khách
Quạnh quẽ đìu hiu phủ nhạt màu…
Ta nát mảnh lòng bởi vấn vương
Không vì óng ả đoá hoa xuân
Chẳng vì da diết sầu dang dở
Mà chỉ vì kia ngự trị tầng
Nhớ nhiều ánh mắt thắm đầy vơi
Suối biếc trong veo ửng sáng ngời
Thỏ thẻ ngọt ngào khơi ý nhạc
Nụ hiền rạng rỡ đọng bờ môi
Thương lắm hồn Ai ẩn mực xanh
Đậm đà thắm thiết gửi trao anh
Để trưa hôm ấy cơm dừng bữa
Bụng đã no rồi một bát canh
Tôi nhớ, tôi thương trọn ảnh hình
Êm đềm lặng lẽ dưới lung linh
Có dòng sông nhỏ trôi lờ lững
Nhấp nhố con thuyền, bọt trắng tinh…
Tháng 9/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
THƯƠNG NHỚ HỒN XƯA
Thật đúng! Lâu đài xây bãi cát
Khi trăng tàn lụn lại mơ đêm
Dầu khô lửa tắt, khuya mù mịt
Vọng tưởng xa xôi, những ánh đèn…
Cố hứng sao trời rơi rụng xuống
Lần về cõi tịch kéo dây chuông
Hầu mong được chút niềm êm ả
Khuây khoả, phôi pha nỗi quạnh trường
Nhưng rồi chỉ thấy bầu thu nhạt
U ám bao trùm, lạnh khoé mi
Hằng tá dây leo chằng chịt lối
Gồ ghề khúc khuỷu, bước chân đi
Tôi hiểu cuộc đời là thế đó
Thời gian biến đổi lắm nguyên do
Dòng kinh đã cạn từ lâu lắm
Sao thể có đây một bóng đò…
Tôi chẳng hề yêu một xác khô
Chẳng say thưởng thức mảnh trăng trơ
Chẳng nào lưu luyến lời câu nói
Nhạt nhẽo, khô khan, nhỏ vật vờ
Tôi nhớ, tôi thương một ánh vàng
Từ thời xa cũ ước mơ đan
Phũ phàng dâu bể đành dang dở
Để lại con tim ngập tiếng đàn
Ôm ấp cõi lòng năm tháng mãi
Ngàn yêu vương vấn chẳng hề phai
Chớ nào xây dựng tình trên cát
Huyễn hoặc lâu đài! Chỉ đắng cay.
Tháng 8/2016
Nhất lang
(Nguyễn Thành Sáng)
MỘT THOÁNG Ở CON TIM
Một thoáng em về trong mắt anh
Hồ thu ảm đạm, nhỏ long lanh
Vấn vương kỷ niệm dài năm tháng
Héo hắt tâm tư kiếp lỡ làng
Một thoáng em về trong mắt tôi
Lờ mờ ảo ảnh giữa cung ngôi
Sắc màu lam khói treo lờ lững
Lạ lẫm, xa xăm dưới ánh trời
Một thoáng em về trong mắt ta
Cũng hình ảnh dáng một loài hoa
Nhưng sao là lạ làn hương đoá
Ẩn hiện không gian thoảng nhạt nhoà…
Bỗng nghe da diết cả con tim
Nhớ mảnh trăng khuya, nhớ mộng thuyền
Nhớ bóng con đò neo cổ độ
Nhớ hình yêu dấu ngập đầy duyên
Tất cả giờ đây tợ chẳng còn
Chỉ còn lởn vởn tận đầu non
Vài tia lấp loé vờn cô tịch
Dưới buổi hoàng hôn ửng chập chờn…
Phải chăng trái đỏ của năm nao
Trúng mũi tên đen đẫm ướt trào
Rỉ rả kéo dài theo khoảnh khắc
Biến thành khô héo, lạnh chìm sâu
Nhịp đập ngân nga cảm xúc tình
Thuở nào êm ả trỗi rung rinh
Nay dường như thể không còn nữa
Lặng lẽ nằm yên…chút phập phồng.
11/5/2023
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
TRẢ TIM
Em hãy đóng đi, đóng chặt vào
Cửa lòng thiếu phụ lắm sầu đau
Để từ nay mãi giăng mờ kín
Gió thổi không còn lọt thấm sâu…
Và cũng cho tôi dịp tạ từ
Một thời đăng đẳng nỗi bâng khuâng
Luyến lưu, nhung nhớ về xa vợi
Nhỏ giọt tơ lòng thuở mộng trăng
Tình của ngày xưa níu chặt tôi
Từ thời tiếng ái ủ trong nôi
Trôi theo ngày tháng dần vươn lớn
Cuốn thắt, ghịt đeo suốt chuỗi đời
Tôi đã tìm em trong mộng mị
Vì nơi dương thế chẳng đường đi
Trời xa cách trở, xiềng gông buộc
Một áng thơ tình dạ khắc ghi…
Rồi bỗng gặp nhau buổi xế tà
Hồn Ai tan tác bởi mưa sa
Gió thương hình cũ, lay trăng nhạt
Mong trải chút làn ủ ấm pha
Thế mà chốn ấy niềm hoang tạnh
Khúc nhạc trăng lòng của thuở xưa
Lạc lõng trôi vào nơi ảm đạm
Mây mờ vần vũ mãi thoi đưa
Em đóng lại rồi với lặng yên
Nơi đây tôi cũng phải đành im
Gói tình dĩ vãng giờ chôn lấp
Nghẹn trả năm nào một trái tim.
30/7/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
HÃY GHÉT ANH NỮA ĐI
Hãy ghét anh nhiều, ghét nữa đi
Cho anh có dịp giả lầm lì
Được nghe rung cảm từ sâu thẳm
Thương nét u sầu đọng khóe mi
Hãy ghét anh say, ghét thật cay
Để rồi sớm tối cõi trần ai
Vấn vương, lưu luyến, đầy canh cánh
Tím rịm đôi tim chuỗi tháng ngày
Hãy ghét anh dài, ghét thật lâu
Cho anh nghiêng ngả dưới trăng sao
Chập chờn thấy bóng em thui thủi
Thầm gọi anh à! Anh ở đâu?
Hãy ghét anh sâu, ngập hết xương
Để anh lịm ngất giữa khung buồn
Xuất hồn lặng đứng kề nhung nhớ
Da diết nhìn kia ánh lệ tuôn
Hãy ghét anh luôn, luôn đến chết
Cho anh mãi mãi chẳng nào yên
Bởi ngàn trông đợi và khao khát
Bến hẹn, sông Tương, một cánh thuyền…
Hãy ghét anh hoài nha dấu yêu
Để bầu tắt nắng, quạnh đìu hiu
Đôi phương cách trở, niềm đau đáu
Tận đáy tâm hồn khẽ tiếng kêu
Hãy ghét, nhớ đừng quên nhé bậu
Cho vườn xuân mộng, đón thoi đưa
Thời gian tuế nguyệt, chìm mây gió
Đủ sức vươn mình, trước nắng mưa.
3/1/2020
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
NỖI NIỀM BÊN SƯƠNG LẠNH
Trăng đêm nay vành cong treo lờ lững
Khuyết nghiêng mình, khấp khểnh phóng hàng tia
Bầu tĩnh lặng canh khuya hình lởn vởn
Mảng sương mờ gió gợn đẩy đong đưa…
Ta lặng ngắm cũng vừa xoe ánh mắt
Cuốn gom tròn, siết chặt dáng thu đêm
Cho khoảnh khắc con tim nhiều rung lắc
Chút nồng nàn phảng phất dỗ sầu miên
Bởi lát nữa đây, cánh thuyền muôn thuở
Gác tay chèo, thả gió mộng trời xanh
Niềm tha thiết vô vàn, ngùn ngụt lửa
Hóa rụng tàn, lá cỏ ngập sương giăng
Đông sẽ đến, tuyết băng trùm khắp nẻo
Cây đứng buồn, thắt thẻo, nghẹn chơi vơi
Hồn cự phách ngời ngời hương phản chiếu
Tan loãng dần, nặng trĩu bóng đơn côi
Thao thức lạnh, lạnh ngồi nghe thao thức
Tái tê lòng, giây phút nghĩ về Ai
Để sắc nhạt phủ dày lên ký ức
Trải lan tràn đáy vực chuyện bèo mây…
Ta chợt tỉnh, chợt say tình dĩ vãng
Nhớ hương nồng lai láng quyện canh khuya
Nhớ mật ngọt đậm đà chung uống cạn
Nhớ dỗi hờn, hụt hẫng những lời ca
Rồi lại thấy lệ nhòa treo suối ngọc
Em cúi đầu giọt khóc ửng rưng rưng…
Đâu đây vọng âm thanh buồn cửa gió
Tợ cung đàn nức nở dưới hoàng hôn…
19/6/2023
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Mười bài thơ đưa người đọc qua những cung bậc tình yêu, nhớ thương, chia lìa và hoài niệm. Từ Nỗi Nhớ & Hồn Tình, Trên Con Đường Ngày Xưa đến Yêu Cái Hồn Của Tình Yêu, mỗi bài mang một sắc thái riêng của thơ Nhất Lang.
Hy vọng tuyển tập Thơ Hay này giúp người đọc tìm thấy những vần thơ đồng điệu với tâm trạng và những rung động còn lại trong tâm hồn.
Thư Viện Thơ Nhất Lang Thư Quán
https://nhatlang.com/
Từ khóa Google: nhat lang thu quan
Đọc thêm:
10 Bài Thơ Tâm Sự Hay Nhất Có Thật
12 Bài Thơ Hay Nhất Về Tâm Tình, Xao Xuyến Cả Lòng Người
10 Bài Thơ Tình Yêu Buồn Thật Hay, Dành Cho Những Cuộc Tình Thương Đau


