Tượng Đá Ngàn Năm – Thơ Cảnh Đời

Tập Thơ Chọn Lọc - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcQebA5dkB0u4dn8ehakBkZ539RSSBgt0eBWFDfXkhz7X7_ZPTJZDA

TƯỢNG ĐÁ NGÀN NĂM

Trên đỉnh cheo leo hướng biển ngàn
Âm thầm tượng đá ngóng hồn trăng
Trùng dương sóng biếc bao dòng gợn
Là bấy sầu đau, tủi phận nàng…

Nào biết yêu là phải lụy qua
Chứa chan lưu luyến vọng trời xa
Chim bay biền biệt về phương lạ
Để lại hắt hiu dưới nguyệt tà

Tình chàng êm ả tợ tơ nhung
Phủ đắp ngọt ngào, thắm thiết rung
Lảy trái đỏ hồng ngân vút tận
Kết thành tiếng ái mảnh tình chung

Ly cách ngập tràn nỗi khổ đau
Trăm thương, ngàn nhớ biết làm sao
Sông xanh, bến nước mang lời hẹn
Mà bóng thuyền đang ở chốn nào?

Ảm đạm, cô đơn lặng đứng này
Nghìn năm mãi đợi cánh trời bay
Đi đâu vắng bặt người ơi hỡi
Có biết nơi đây một ảnh gầy?

Dõi mắt trông chờ sao chẳng thấy
Lệ buồn tơi tả nhỏ hoài ai
Chơ vơ tượng đá thiên tình sử
Mãi mãi nghìn thu một chén đầy

Thăm thẳm chân mây chốn mịt mờ
Có nghe nức nở bóng chơ vơ
Có mang hối hận chìm ray rứt
Bỏ kẻ bồng con nghẹn thẫn thờ.

Tháng 9/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

Ảnh: Sưu tầm

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.