Thi Sĩ Và Gió – Thơ Nỗi Niềm

Tập Thơ Chọn Lọc - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) - Page 4 Images?q=tbn:ANd9GcQ_mDEcPSuXrXE6s-8xvX_HRu7nxdLvN0Xbe5QDxOQbHlfip9HW

THI SĨ VÀ GIÓ

Ngươi thấy ta buồn an ủi ta
Cho thu ngày tháng quấn trăng tà
Loãng tan bóng nhạt, bầu hiu hắt
Ửng ánh khung trời đượm sắc ra…

Bạn ơi! Có nhớ thuở ngày xưa
Đôi ảnh hồn ta dưới nguyệt mờ
Trăn trở vui buồn nhìn thế sự 
Để rồi đứng dậy bước vào mơ 

Bởi thấy cuộc đời lắm trái ngang
Kẻ trên thuyền mộng tắm trăng vàng
Còn người dưới nước chìm hơi lạnh
Sóng đẩy bập bồng giạt hướng nhanh

Héo hắt, u hoài chỉ khổ thôi
Vì dòng sông vẫn lặng lờ trôi
Sớm dâng tối cạn, luân chuyền mãi
Theo nước, con thuyền trải cánh bơi…

Đúng rồi! Tạo hoá an bày sẵn
Phận số con người ở chữ duyên 
Ai bước thang mây về cõi lộng
Còn ai đá sỏi, nẻo truân chuyên

Ta quá nửa đời rớt vực sâu
Bốn bề tịch vắng, chốn về đâu
Chang chang ngày nắng, niềm tơi tả 
Đêm lạnh đìu hiu, nhạc trỗi sầu 

Từng phút âm thầm nối sợi mây
Móc vào cạnh đá, mỏi bàn tay
Cố leo chầm chậm, leo leo mãi
Cho đến bây giờ được đứng đây

Nhưng nay tuyết đã trắng lên sương
Xanh thắm còn đâu, chỉ nghẹn buồn
Tiếc nuối xuân thời dang dở mộng
Hồn linh tái nhập, bước về phương…

15/6/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

Ảnh: Sưu tầm

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *