Mùa Đông Hốt Lá – Thơ Nỗi Niềm

Mùa Đông Hốt Lá

Se sắt cuộn tròn dưới tiết đông
Ngắm bao di ảnh, tái tê lòng
Niềm thu cũ hết, tình thu chết
Sao mãi còn đây nỗi nhớ nhung…

Em đã theo tôi suốt khoảng dài
Giữa bầu quang đãng nhẹ nhàng bay
Cố vươn cánh mỏng xoè cho rộng
Chẳng bận gì đâu phút mệt nhoài

Cùng kết thơ vần vạn sắc hoa
Gửi vào lồng lộng tặng về xa
Trăm ngàn hương thắm, say hồn lữ
Tất cả đều mang nét ngọc ngà

Có những đêm trăng tỏa sáng màu
Không gian lơ lửng cận kề nhau
Từ trong thăm thẳm muôn xao xuyến
Xúc cảm trào dâng muốn chặt vào…

Tất cả qua rồi, một khúc quanh
Hồn đan khoảnh khắc rã tơ mành
Luyến lưu ngày tháng theo vàng lá
Lặng lẽ âm thầm lả tả nhanh

Lạnh lẽo chiều nay bỗng nhớ về
Mùa thu năm trước mảnh thuyền đi
Dưới du dương thổi, lòng êm ả
Thẳng mái chèo bơi hướng ảnh thề

Có nhạc, có đàn với có em
Có từng rung động giữa buồng tim
Giờ không còn nữa bao nhiêu ấy
Tôi hốt tàn phơi…thả nhớ tìm…

17/11/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.