Đứt Sợi Tơ Đàn – Thơ Nỗi Niềm

Tập Thơ Chọn Lọc - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) - Page 3 Images?q=tbn:ANd9GcTojwQ_hrvXFcUnTYEbnrBmDgLAku2Md8Fp2NExkj-D7MFTbnTz

ĐỨT SỢI TƠ ĐÀN

Em với tôi chỉ là xa lạ
Chưa một lần đây đó gọi quen
Thì làm sao thể với em
Ngọt ngào trìu mến. trên thềm thân thương…

Ở bên ấy con đường tráng nhựa
Phía thấp nầy hẻm nhỏ mưa trơn
Một đàng bình thản bước chân
Một nơi lầy lội muôn phần ngả nghiêng

Vậy mà sao nỗi niềm vương vấn
Vẫn âm thầm lẳng lặng trào dâng
Khiến lòng cứ mãi bâng khuâng
Sớm chiều mấy lượt ánh nghiêng hướng về…

Ai đón mộng, trăng thề trải lối
Ai mơ tình phơi phới màu xanh
Còn tôi gió giật rung cành
Cành khua lá đổ, bồng bềnh tâm tư

Cả bốn phía âm u mù mịt
Ngàn cỏ lau chằng chịt bủa vây
Xuất hồn dưới bóng trời mây
Lững lờ sóng nước tháng ngày lênh đênh…

Rồi bỗng chốc cung đờn réo rắt
Chuỗi tháng ngày chất ngất tơ vương
Đêm kia giữa ngọn phù vân
Đứt dây vỡ nhạc để buồn con tim.

22/10/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

Ảnh: Sưu tầm

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *