Day Dứt Mảnh Tình Xưa

Tập Thơ Chọn Lọc - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) - Page 3 Images?q=tbn:ANd9GcRgx25HC57ovf-7q0XTu1E-GfB7PPQh83JPNYELzxkT7kf9ozXI

DAY DỨT MẢNH TÌNH XƯA

Kể từ hôm nói chia tay
Nàng đi, đi mãi không ngày ghé tôi
Ánh vàng giờ đã mờ trôi
Đò đưa mấy thuở thôi rồi khuất xa,

Trăng non sớm vội bóng tà
Đường đi mấy đoạn để mà luyến lưu
Em ngày tháng có sầu ưu
Có vương vấn nhớ, có thu trải buồn

Thời gian lặng lẽ mây sương
Bến xưa, năm cũ, tình trường bể dâu
Phôi phai, nhạt loãng từ lâu
Hay còn đọng mãi tận sâu mảnh hồn?

Chợ tan lặn bóng hoàng hôn
Anh ngồi đợi quán, em chân về nhà
Nỗi thắm thiết, kem đậm đà
Cuốn hồn tình ái mặn mà cùng ai

Đêm nào nắm chặt bàn tay
Cùng nhau qua lộ, đường dài bóng say
Lâng lâng đôi cánh hồn bay
Gió mây kỷ niệm, những ngày không tên…

Mười năm em vẫn mình ên
Tình cờ gặp lại mông mênh nỗi niềm
Vì sao giờ vẫn chặt tim
Vì sao chẳng chịu thuyền duyên cuộc đời?…

Anh ơi! Em cũng muốn nơi
Mong tìm giống được “Người thời năm xưa”
Nhưng tìm chưa gặp bao giờ
Nên đành ôm ấp trăng thơ một mình.

Trời ơi! Day dứt sự tình
Vì tôi em phải lênh đênh một chèo.

25/9/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

Ảnh: Sưu tầm

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *