Chơi Vơi – Thơ Nỗi Niềm

Tập Thơ Chọn Lọc - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) - Page 6 Images?q=tbn:ANd9GcQdGQNVZ81LyxbK-wtMxQZ9_6VoFaVRUUOBw_tWTi50aPVjbm_9pA

CHƠI VƠI

Vườn cũ chiều nay thả bước về
Mắt nhìn bốn phía dãy lê thê
Cũng nầy lác đác vàng rơi rụng
Cũng đó đìu hiu phủ tím bề…

Bục đá thường ngồi dưới bóng đêm
Chơ vơ giữa xám, cận bên thềm
Rêu phong mấy độ vòng quanh xuống
Có phải vắng người loang sẫm thêm

Còn kia! Cây khế đượm tình thương
Dáng đứng thanh tao cạnh mé đường
Nhớ kẻ tới lui vun bón gốc
Hay sầu nhạt khuyết, tụ dày sương?

Âm vang đâu đó tiếng côn trùng
Rỉ rả vọng về khúc nỉ non
Khiến dạ ngậm ngùi thêm não nuột
Lệ buồn bất chợt nhỏ hoàng hôn

Xa xa thấp thoáng một con đò
Nhấp nhố trên dòng chở khách qua
Người ở phương nào thăm viếng ghé
Hay cùng tâm sự giống như ta…

Nửa niềm khắc khoải chuyện mờ trăng
Nửa dạ bâng khuâng nhớ xóm làng
Giây phút chạnh lòng quay trở lại
Tìm trong yêu dấu sự bình yên

Và vẫn nơi đây cõi lặng lờ
Bốn mùa quạnh quẽ ẩn tàng mơ
Biết làm sao nhỉ! Làm sao nhỉ
Tiếp tục ra đi hoặc thẫn thờ?

6/2/2018
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

Ảnh: Sưu tầm

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.