GIÓ VÀ THI SĨ Hỡi người thi sĩ giữa canh khuya Sao vẫn còn đây chẳng chịu về Chìm giấc no…
Trải Xuống Thơ – Thơ Nỗi Niềm
TRẢI XUỐNG THƠ Thơ vẫn là thơ, mãi vẫn thơ Cho người thi sĩ lắm niềm mơ Mơ trăng, mơ gió,…
Chỉ Một Lần – Thơ Nỗi Niềm
CHỈ MỘT LẦN Da diết từng cơn trỗi điệp sầu Tím bầm gan ruột trộn ngàn đau Thênh thang bốn cõi…
Bóng Thời Gian – Thơ Nỗi Niềm
BÓNG THỜI GIAN Ghế đá hãy còn đọng nước mưa Công viên du khách vẫn lưa thưa Lâm râm thỉnh thoảng…
Một Đời Hụt Hẫng – Thơ Nỗi Niềm
MỘT ĐỜI HỤT HẪNG Nắng đã nhạt tàn sao vẫn mãi Bóng hình cô gái của năm xưa Bờ môi, ánh…
Ông Móc Bọc – Thơ Cảnh Đời
ÔNG MÓC BỌC Chân đen mặt rám đường rong ruổi Áo vá phong sương phủ bụi đời Móc sắt tay cầm…
Biết Phải Làm Sao – Thơ Nỗi Niềm
BIẾT PHẢI LÀM SAO Ôi thôi! Thân phận một hồng nhan Nẻo bước dừng chân gặp phũ phàng Cứ ngỡ sông…
Nỗi Lòng Em Anh Có Hiểu?
NỖI LÒNG EM ANH CÓ HIỂU? Lắm khi em muốn có đôi lời Trao đổi cùng anh để nhẹ vơi Nhưng…
Em Sẽ Nhạt Dần Trong Mắt Tôi
EM SẼ NHẠT DẦN TRONG MẮT TÔI Em sẽ nhạt dần trong mắt tôi Không vì hai nẻo cách xa xôi…
Giữ Lại Đi Anh Để Có Mà
GIỮ LẠI ĐI ANH ĐỂ CÓ MÀ Sao anh lại muốn trả cho em Mật ngọt yêu đương của thuở nào…









