Bọt Trắng – Thơ Tình Buồn

Bọt Trắng

Thôi rồi! Em đã bước theo chồng
Ngày tháng bên người có nhớ không
Mảnh chết nơi đây ngàn lá úa
Sầu tàn, ảm đạm xoáy thu phong…

Rồi qua mấy thuở em làm vợ
Sớm tối vai mang nghĩa cuộc đời
Cửa đóng, then cài, chôn dĩ vãng
Âm vang xưa cũ loãng tan trôi

Em vui hạnh phúc với con thơ
Ấm áp say nồng trải giấc mơ
Nơi đó chập chờn không có kẻ
Cùng ai ước hẹn dưới trăng đưa

Năm mười năm nữa tình cờ gặp
Ánh mắt chiều nào loang rực thắm
Khắc đậm in sâu lòng kẻ lụy
Nay màu tuyết lạnh cõi xa xăm

Em bình thản ngắm rồi em hỏi
Có phải ông là…anh phải không?
Ôi hỡi! Tôi vui hay phải nghẹn
Ngày nào yêu lắm…biến thành giông

Khung trời mộng ái đã hoang sơ
Để kẻ niềm đau bước thẫn thờ
Dẫm lá khô vàng trên nẻo vắng
Giữa bầu quạnh quẽ bóng chơ vơ…

Tôi về lục hết cánh hồn phi
Thức trắng đêm nay cạn những gì
Giấy mực, ngôn từ thành vướng bận
Thôi thì tro bụi, thoáng em đi.

Tháng 8/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.