Vương Vấn Tình Xưa – Thơ Tình Buồn

Vương Vấn Tình Xưa

Nắng ngả về tây, anh ở đây
Dưới bầu ảm đạm thoảng heo may
Nhìn vàng lả tả rơi đầy đất
Dào dạt, bâng khuâng nhớ chuỗi ngày…

Bờ kinh bên ấy em chằm nón
Cặm cụi mê say hay thả hồn
Mà thỉnh thoảng mình rung lắc nhẹ
Rồi nghiêng qua cửa, ánh mênh mang?

Có phải đang buồn chuyện chúng ta
Hôm nào chậm bước phía đằng xa
Thấy anh trong trỏng đưa tay ngoắt
Mắc cỡ nhưng em cũng ghé nhà

Kể từ hôm đó được là quen
Nếu bỗng gặp nhau cũng nhá đèn
Chiếc bóng thời gian trôi chậm chậm
Vấn vương, thương nhớ chảy vào tim

Những tối hẹn hò chỗ đống rơm
Xuồng anh lặng lẽ lướt bon bon
Nửa mong nhanh gặp người yêu dấu
Nửa sợ nhà hay em bị đòn

Thế rồi gì tới cũng lần tới
Đêm ấy sau khi trở lại xuồng
Văng vẳng ở trên vang tiếng khóc
Lòng anh tê tái quặn từng cơn…

Bất chợt nghe tin Cha của em
Nhắn lời đồng ý gả cho anh
Nhưng ôi! Duyên bạc, xui tan vỡ
Bởi tại do anh nỡ đoạn đành…

Thấm thoắt qua dần mấy chục năm
Giờ đây tất cả hóa xa xăm…

26/1/2019
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *