Vững Lòng Em Nhé – Thơ Nỗi Niềm

Vững Lòng Em Nhé

Anh cũng lắm chuỗi dài vương khổ hận
Trước nẻo đời lận đận gió mây đưa
Để niềm xưa, niềm xưa đầy hụt hẫng
Cứ âm thầm cuốn quấn những chiều mưa…

Cánh thời gian nhẹ lùa theo lặng lẽ
Mới rạng bầu, ráng xế đã dần loang
Đường thăm thẳm mù sương giăng trắng xóa
Quyện sắc vàng lả tả, tím đôi chân

Miên man nhớ, tụ quầng nơi khóe mắt
Đẩy dạ sầu chất ngất lững lờ trôi
Cho khoảnh khắc ngậm ngùi tim rung lắc
Nhịp cung đàn héo hắt lạc chơi vơi

Ngày đẫm giọt dưới khung trời bỏng cháy
Đêm thẫn thờ mở lấy mảnh trăng thu
Hình kỷ niệm vật vờ kia sống lại
Để nghẹn ngào tê tái giữa vi vu…

Thật nhiều em ạ! Bơ phờ, mệt mỏi
Góc hiên buồn sẫm tối, xót xa đau
Biết bao lần vì sao? Thầm tự hỏi
Cũng để rồi nhức nhối lãng chìm sâu…

Cố chặt đôi tay, trèo lên khỏi vực
Cạn tận mình từng phút với từng giây
Cho hôm nay, hôm nay bờ đỉnh thoát
Tắm ánh vàng dịu mát, cảm ngần say

Vững lòng em nhé! Còn đây sức bật
Còn xuân vườn phảng phất trải làn hương
Còn mối chỉ tơ vương, tình buộc thắt
Còn mai này trong vắt ửng vầng dương.

25/3/2021
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.