Vĩnh Biệt Nhé – Thơ Nỗi Niềm

Vĩnh Biệt Nhé

Tuyết trắng dã trùm lên hàng cỏ lá
Lẳng lặng ngồi rỉ rả tím trào ra
Em lấy chồng thế là tan vỡ cả
Chuỗi tháng ngày vò võ vấn vương xa…

Còn đâu nữa chiều tà trên lối ngõ
Dấu chân thầm, nhung nhớ vọng trời mây
Lan man nghĩ về ai ngang xóm nhỏ
Có trở trăn làm úa héo mai gầy?

Thôi hết nắm bàn tay thon thon ngón
Dìu thương đi trong nắng lụn hoàng hôn
Đường vắng vẻ mà lòng không quạnh quẽ
Luống dạt dào nhè nhẹ gợn từng cơn

Sẽ không những chập chờn hình ảnh bóng
Dáng em buồn chầm chậm ngước không gian
Để lởn vởn, bâng khuâng sầu khuấy động
Hướng mịt mờ lồng lộng nghẹn cầm canh…

Khu vườn mộng dệt dành riêng hai đứa
Kể từ đây anh dỡ bỏ em ơi
Cho mai mốt thuyền đời em qua bển
Thảnh thơi chèo lướt gợn được trôi xuôi

Cổng đại học một thời đan mơ ước
Tối nghiệp rồi kiệu rước sẵn dành đem
Nay vẫn đứng bên thềm ngày mấy lượt
Ngắm thẫn thờ thả bước, nén vào tim…

Vĩnh biệt nhé! Ánh huyền thu sóng biếc
Trải vô vàn da diết luyến lưu hương
Vĩnh biệt nhé! Con đường xưa tha thiết
Khiến hồn tình rũ riệt nhỏ hàn sương…

17/12/2019
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.