Vì Sao – Thơ Tình Buồn

Vì Sao

Gần ba năm, kể từ đêm ấy
Tôi thả hồn tìm lại hình xưa
Nửa mong uống chén rượu thơ
Nửa lòng vơi nhẹ thẫn thờ vấn vương,

Gặp lại em trên đường ảo ảnh
Chuỗi năm dài canh cánh con tim
Phút giây lắng đọng tạm yên
Vui mừng khôn xiết, nỗi niềm ngân nga

Nhưng khoảnh khắc chiều tà chuyển tối
Dạ não nề, rười rượi bâng khuâng
Bởi nay lá rũ, trăng tàn
Từ từ lẩn khuất dưới màn âm u

Đành lặng lẽ gom mơ, cuốn mộng
Trả về xưa cái bóng của xưa
Âm thầm chân bước lên đò
Về nơi chỗ nhớ, từ giờ hãy thôi…

Lúc nào đó, em ơi! Có nghĩ
Tại vì sao “anh ấy” chẳng quên
Khi mà đăng đẳng thời gian
Mấy mươi năm chẵn, rẽ đường cách xa?

Sao tha thiết vẫn là còn đó
Khi bốn bề ít gió, nhiều mây
Vì sao mãi nhớ bàn tay
Trao từng miếng ổi…cho ai ấm lòng?

Sao tận cõi mênh mông diệu vợi
Cánh chim ngàn vẫn tới nơi đây
Và sao người cứ nhớ hoài
Khi mà dĩ vãng nhạt phai mất rồi?

7/1/2018
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.