Vậy Mà Sao Lại Ở Nơi Ta – Thơ Nỗi Niềm

Vậy Mà Sao Lại Ở Nơi Ta

Khói bụi mờ tung rải trắng màn
Ngọn vờn thoáng đẩy phía dần tan
Đường xe tấp nập nhiều qua lại
Cảnh vật bày phơi dưới nắng tàn…

Bức vẽ tranh chiều tự nổi lên
Chẳng người họa sĩ cũng không tên
Nhưng niềm thưởng thức từ sâu thẳm
Cảm nhận là đây tấm ảnh hình

Biết bao tiềm ẩn của điều hay
Dẫu ngập ngụa loang chực có này
Lặng lẽ âm thầm ra quét dọn
Dựa vào ý lực với bàn tay

Đủ sắc, đủ màu, rộn rã khua
Vẫn đâu vào đó nhịp nhàng đưa
Chói nghe khó chịu thì nhăn mặt
Vùn vụt, nghênh ngang, gió mạnh lùa

Đông ken bất chợt gây ùn tắc
Tự động một bên sát cận kề
Còn dọc một bên chừa khoảng trống
Cho dài lối thoát ở kia đi…

Tạo hóa an bày định luật chung
Nhân sinh, thế sự mãi khôn cùng
Tới lui, luẩn quẩn vòng xuôi ngược
Mạch nước tuôn tràn, tự vỡ thông…

Vậy mà sao lại ở nơi ta
Chẳng thấy đổi thay để gọi là
Dẫu lắm bao lần đà mệt mỏi
Trái tình gắng gượng mở bung ra…

18/4/2021
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.