Vẫn Lần Theo Bến Đợi – Thơ Nỗi Niềm

Vẫn Lần Theo Bến Đợi

Ngày sớm tối bên lề hiu hắt nắng
Dạ u hoài canh cánh vọng về xa
Mối tơ lòng tha thiết mãi ngân nga
Chuỗi réo rắt la đà lay héo rũ…

Đêm sương lạnh, lạnh vo tròn trăn trở
Dã dượi hồn, vàng võ giấc cô miên
Lất phất nhành thỉnh thoảng giũ mờ hiên
Xào xạc thoảng, gợi niềm thu man mác

vương vấn nhớ, đỉnh dâng trào chất ngất
Luyến lưu dài rung lắc quả sầu yêu
Quạnh chơ vơ thả gót dưới mây chiều
Thơ thẩn bước, liêu xiêu bầu tĩnh mịch

Tim gợn sóng cuộn im lìm thin thít
Vòm không mưa, rả rích tợ từng cơn
Âm thanh buồn loáng thoáng rải hoàng hôn
Hình ảnh bóng chập chờn xuôi lặng lẽ

Tình ngang trái khiến nặng mang ngần ấy
Để tháng ngày tê tái dậy bâng khuâng
Ước hẹn nguyền ấp ủ tận tâm can
Ngăn cách nẻo dặm ngàn lay điệp khúc

Có những lúc nghe ngập tràn day dứt
Mộng chan hòa, đáy vực rẽ chia đôi
Xám lững lờ che phủ kín chơi vơi
Trăng tình ái ngậm ngùi rơi đỉnh núi…

Hôm qua nàng gửi, bài thơ rười rượi
Ta cảm say tiếng nói của lòng nàng
Dẫu khung trời bảng lảng khói sương giăng
Hồn vạn kỷ vẫn lần theo bến đợi…

20/04/2020
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.