Vẫn Hoài Luyến Trăng – Thơ Nỗi Niềm

Vẫn Hoài Luyến Trăng

Đường lá đổ, chập chờn nhung nhớ
Bước thẫn thờ vò võ vấn vương
Ảnh hình, kỷ niệm, dư hương
Từng hồi ẩn hiện, để buồn con tim…

Ngày rỉ rả nỗi niềm sâu thẳm
Nhịp cung đàn chầm chậm ngân nga
Âm vang cuốn ánh trời xa
Gom vào giữa trái đậm đà ngắm soi

Có những lúc ngậm ngùi thương tiếc
Thắt thẻo lòng da diết bâng khuâng
Lỡ tay xé vạt khung tầng
Bỏ vành cong khuyết, ngỡ ngàng gió mây

Còn đâu nữa chuỗi dài thơ mộng
Dưới lưng trời lồng lộng ngàn sao
Tranh thiêng êm ái ngọt ngào
Hồn tình hoạ bút biết bao diệu kỳ

Còn đâu nữa câu thề tiếng hẹn
Cánh lững lờ cặp bến thả neo
Lời xưa hú gọi sớm chiều
Nghĩa nồng thắm thiết ngàn yêu hướng về

Nay ngả rẽ, não nề tâm khảm
Giữa bốn bề u ám phủ che
Bóng tình thân ái đằng kia
Vật vờ lãng đãng chỉ là khói sương…

Ai quét rụng thu vườn gom đốt
Ai mái tàn mưa dột đổi thay
Còn ta ôm mảnh trăng đầy
Dẫu nay trăng vỡ, vẫn hoài luyến trăng.

15/4/2021
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.