Tự Tình Khúc – Thơ Nỗi Niềm

Tự Tình Khúc

Vì sao anh lại u buồn
Trầm ngâm tư lự bên đường quạnh hiu
Trở trăn, thao thức, đăm chiêu
Và rồi thơ thẩn, liêu xiêu nỗi niềm?

Phải chăng thiếu thốn, nghèo hèn
Khiến cho lo lắng triền miên kéo dài
Tối tăm phủ kín khung trời
Giữa bầu trống vắng, chơi vơi một mình?

Hay là vướng sợi tơ tình
Để hoài tưởng nhớ bóng hình xa xăm
Sớm hôm lặng lẽ âm thầm
Thu hình mượn khúc cung đàn phôi pha?…

Hỡi hồn ở tận trong ta!
Cứ thêm lảy nhịp ngân nga tiếng lòng
Trước cơn sóng gió phũ phàng
Mảnh thuyền đơn độc chỉ còn có ngươi

Quyện hòa kết chặt mà thôi
Sẻ chia ấm lạnh cảnh đời nắng mưa
Những khi giá lạnh canh khuya
Nhẹ nhàng, êm ả, tỉ tê ngọt ngào…

Bởi lững thững bước qua cầu
Chợt cầu gãy đoạn để sầu con tim
Tâm tư canh cánh nào yên
Ngại mây kéo đến trùm đen lối về

Khát khao ngắm ảnh trăng thề
Giờ đây khựng bước, não nề tâm can
Vấn vương, lưu luyến ngày xanh
Bâng khuâng tấc dạ, ngập tràn xót xa…

5/12/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.