Trong Nỗi Nhớ Anh Thấy Hồn Em

Trong Nỗi Nhớ Anh Thấy Hồn Em

Ngót ba năm vào không gian ảo mộng
Dạ muốn tìm cái bóng ảnh hình Ai
Cùng khuây khoả chuỗi ngày khao khát sống
Xoải cánh ngàn cõi lộng kiếm phôi phai,

Từ nẻo tối gió lay cành héo rũ
Đến thị thành, ngõ phố nhộn nhàng vui
Qua lối mòn ngậm ngùi xem lá đổ
Rồi biển ngàn nhấp nhố vượt trùng khơi

Thế mà vẫn chơi vơi bầu giá lạnh
Sớm trưa chiều canh cánh mãi con tim
Khuya âm thầm lặng yên chìm hiu quạnh
Man mác buồn trống vắng giữa màn đêm

Bỗng tình cờ gặp em nơi bến lạ
Trải du dương êm ả khúc trăng tình
Một cái gì rung rinh loang nhè nhẹ
Khiến tấc lòng thốt khẽ tiếng ba sinh

Từ hôm đó đôi mình duyên “tái ngộ”
Kết tụ dần nhung nhớ chuỗi canh thâu
Lúc thương hờn, gieo sầu, ôm than thở
Khi mênh mang mượn gió gửi niềm sâu

Rồi tha thiết ngọt ngào câu hẹn ước
Rồi thênh thang vươn vượt kết cung đàn
Rồi bát ngát nhẹ nhàng chân thả bước
Rồi sông dài, sóng nước, nỗi miên man

Ngập vương vấn loang tràn trong tâm khảm
Vậy mà nay u ám phủ giăng đầy
Muốn duỗi thẳng hai tay ra choàng ấm
Chỉ nghẹn ngào hụt hẫng, tím trời mây…

Q.N ơi! Đêm nay bầu tĩnh lặng
Cận đâu đây văng vẳng điệp côn trùng
Ta mơ màng thấy nàng trên mảng trắng
Bay lững lờ chầm chậm giữa không trung

Có phải em hoài mong tình viễn xứ
Muốn được làm lữ thứ đến xa xôi
Hay da diết bồi hồi đau nhung nhớ
Giấc muộn sầu trăn trở xuất hồn bơi…

10/2/2019
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *