Trọn Đời Khóa Chặt – Thơ Tình Buồn

Trọn Đời Khóa Chặt

Thôi rồi! Em đã giấc nghìn thu
Còn lại mình anh giữa cõi mờ
Nhớ ánh trăng vàng soi bóng nước
Nhớ thời yêu dấu đượm vần thơ

Những chiều gió nhẹ thổi du dương
Hướng mắt nhìn ngang cách mé vườn
Chẳng thấy ảnh hình Ai ở đó
Bốn bề lởn vởn tuyết sương buông

Những tối đỉnh tầng lấp lánh sao
Lắng nghe thoang thoảng tiếng rì rào
Cảm như thỏ thẻ lời em nói
Chợt muốn phải này sáng thật mau…

Có bữa ra đồng em bắt cua
Nhìn lên u ám sợ trời mưa
Anh mang áo nhựa cho em mặc
Xúc cảm lâng lâng, thấy thẹn thùa

Hai đứa cách nhau mấy cái nhà
Sớm trưa gần gũi tới lui qua
Mẹ cha đã định nên duyên nợ
Chỉ đợi thời gian ngắn nữa là…

Ai cũng bảo rằng rất xứng đôi
Anh thì lặng lẽ tụ niềm vui
Còn em mắc cỡ khi nghe nói
Má ửng xoay nghiêng dấu nụ cười

Những lúc anh đau em ghé thăm
Thẫn thờ ngước mặt thấy vầng trăng
Mây đen ảm đạm màn giăng kín
Suối biếc long lanh nhểu đọng lằn

Hôn lễ chưa thành mà giống vợ
Ân cần, từng chút thật tràn đầy
Khiến anh lắm lúc hừng nung nấu
Chí nguyện rồi đây sẽ chuỗi ngày…

Sắp sửa lên đường, chuẩn bị xong
Nào xôi, bánh ngọt, thịt chà bông
Một bao khá nặng em làm sẵn
Khệ nệ bưng trao tợ tiễn chồng…

U mê lầm lạc rơi oan nghiệt
Da diết ngàn đau vỡ ánh thề
Mảnh đất sum sê đầy trái ngọt
Mà ôi! Bỗng chốc mất đường đi

Tan nát tình yêu, khổ bậu hiền
Âm thầm vào ngưỡng cửa am thiền
Mong tìm phôi lãng niềm dang dở
Nhưng chẳng thể nào dạ tĩnh yên

Canh cánh tơ vương sớm tối chiều
Bâng khuâng thổn thức dưới đìu hiu
Kệ kinh, chuông mõ công phu trải
Mãi vẫn hằn sâu bởi quá nhiều…

Từ nay vĩnh viễn chẳng còn em
Lần cuối cũng là một trái tim
Giữa đặt ngàn thương tròn ấp ủ
Trọn đời khóa chặt, nhịp im lìm…

16/9/2019
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *