Trở Lại Bến Sông Ma – Thơ Nỗi Niềm

Trở Lại Bến Sông Ma

Nàng cứ viết, cứ trải thật nhiều đi
Để tất cả những gì tim chất chứa
Đã làm cho từng đêm bên khung cửa
Khóe u hoài ửng đỏ nhỏ dòng châu…

Những đìu hiu quạnh quẽ, tím canh thâu
Vườn thả bước, ngước nhìn khung diệu vợi
Hồn mênh mang ngập tràn muôn khẽ nói
Phải đành cam chặt gói mối tơ vương

Những chiều vàng lặng lẽ dưới màn sương
Chân trĩu nặng, nỗi buồn dâng lai láng
Từ xa xa ráng tà dần khuất lặng
Gợn tấc lòng canh cánh chuỗi sầu lay

Những lễ lạc, bằng hữu tửu, nhạc say
Riêng khép dạ nhìn ai, cay suối biếc
Kia nhộn nhịp sắc hoa đèn rộn tiếng
Còn nàng thì xao xuyến quyện chơ vơ

Những khuya mờ trống vắng, nắn vần thơ
Tìm vơi bớt thẫn thờ trong giây phút
Lâng lâng cảm kéo bâng khuâng từng chút
Kết tụ niềm thao thức bút ngân nga…

Q.N. hỡi! Da diết cõi lòng ta
Nhìn đỉnh núi trăng ngà treo lóng lánh
Trăng sáng lắm, vạn ngàn tia nhấp nhánh
Bị cuồng phong thổi mạnh, lạnh mây che

Rồi khoảnh khắc vạt xám lững lờ qua
Thì cũng lúc ánh nhòa sau mé dãy
Bầu mênh mông lòng vòng như thế đấy
Thôi! Canh tàn nàng hỡi! Tới sông Ma…

3/8/2019
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.