Trăng Có Biết – Thơ Nỗi Niềm

Trăng Có Biết

Ta cảm trăng nhiều, trăng biết không
Vấn vương chầm chậm đến trong lòng
Để nghe cửa gió làn hương thoảng
Thấy được khu vườn ngợp đóa bông…

Có đôi chim đỏ thật gần nhau
Giữa cõi xanh lơ rộ sắc màu
Vui hót líu lo, xòe vỗ nhịp
Êm đềm thắm thiết dịu dàng trao…

Trên ngọn du dương lướt nhánh tàn
Lắc rung nhè nhẹ bóng mờ tan
Từng tia nắng ấm xuyên hàng lá
Lác đác không gian những lóe vàng

Nghiêng mình chim mái kề bên bạn
Trống bậu mơ màng chíp chíp kêu
Như thể lâng lâng niềm xúc động
Dạt dào thể hiện khúc tình yêu…

Trăng hỡi! Chiều tà sau đỉnh núi
Sương pha ứ đọng, trĩu nhành cây
Thẫn thờ nhỏ giọt từng giây phút
Khao khát chân trời trỗi ánh mai

Nay dưới hoàng hôn phủ xám bề
Đường thu lá rụng tím hàng mi
Chơi vơi lặng lẽ buồn hiu quạnh
Bất chợt trăng về, ửng lối đi

Cung đàn xếp cất tự hôm qua
Thơ thẩn sầu đan dẫm nhập nhòa
Loáng thoáng đâu đây lời của nhạc
Nỉ non dìu dặt chuỗi ngân nga…

24/2/2021
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.