Tình Yêu Bất Diệt – Thơ Tình Yêu

Tình Yêu Bất Diệt

Nghìn năm vạn kỷ gió mây
Sắt son chung thủy tràn đầy mênh mông
Lúc cùng lơ lửng tầng không
Khi vào hun hút xa xăm cõi mờ,

Thương mây, gió chẳng hững hờ
Mãi luôn gắn bó thoảng đưa bốn mùa
Từ hừng đông tới hanh trưa
Đến hoàng hôn đổ, canh khuya, lụn tàn…

Mây say gió hú dặm ngàn
Du dương, êm ả, nhẹ nhàng kề bên
Sớm hôm vượt lướt thang thênh
Vui nhìn đây đó, bồng bềnh khắp phương

Và rồi hoa nở ngát hương
Đàn ngân réo rắt, vấn vương sợi tình
Đêm trăng ánh trải lung linh
Lâng lâng dào dạt, bóng hình quyện đôi

Đậm đà tha thiết đầy vơi
Khi giăng bát ngát, lúc rời non xanh
Sáng in vạt mỏng đầu gành
Chiều bầu man mát, mơ màng dìu tay…

Thế mà tạo vật an bày
Vòng xoay chuyển hóa, tụ dày hạt treo
Khiến cho lưu luyến ngàn yêu
Giờ đành nặng rớt, hai chiều biệt li

Gió đau da diết vỡ thề
Âm thầm va núi trọn bề rã tan
Mây xót xa cũng lệ hàng
Cúi nghiêng lặng lẽ nhểu dần cạn hơi

Vật vờ hồn phách lưng trời
Hẹn nguyền thiết thạch, ngậm ngùi nhớ nhung
Bao la vũ trụ khôn cùng
Tình yêu bất diệt vấn vương luân hồi.

6/9/2019
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.