Tiếng Hú Tình Yêu – Thơ Nỗi Niềm

Tiếng Hú Tình Yêu

Em lại thẫn thờ trong nắng hanh
Nỗi hờn ứ đọng, tím khuôn trăng
Hình lưu, ảnh luyến bao năm tháng
Chợt biến thành hơi bốc cõi tầng…

Nghẹn ngào, chán nản biết bao nhiêu
Cứ ngỡ sương lam điểm nét chiều
Mây khói đẩy đùn tô dáng rụng
Hóa tranh thủy mặc gợi ngần yêu

Nào có ngờ đâu ngọn lững lờ
Dậy cuồng vun vút đẩy xa lơ
Không gian cảnh trí gieo niềm mộng
Khoảnh khắc đìu hiu, ngập xám bờ

Còn chi tiếng nhớ với lời thương
Đâu nữa đan mơ dỗ quạnh trường
Chất ngất men nồng say đỉnh ngạn
Bếp hồng ửng đỏ, ấm canh sương

Bốn phía giờ đây chỉ mịt mùng
Gót sầu lặng lẽ trĩu hoàng hôn
Chơi vơi, chới với đành cam phận
Nẻo vắng mai kia mặc gió bồng…

Chuông buồn rỉ rả nhỏ vào tim
Lởn vởn thời qua, gợn sóng huyền
Man mác, vật vờ, nghiêng ngả ánh
Tái tê, da diết trỗi từng cơn…

Tiếng hú từ đâu bỗng vọng về
Âm vang tha thiết trải lê thê
Phút giây ảm đạm trùm băng tuyết
Thoáng chốc lung linh tỏa sáng bề…

13/07/2020
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.