Tiếng Của Hồn Linh – Song Thất Lục Bát

Tập Thơ Chọn Lọc - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) - Page 38 Images?q=tbn%3AANd9GcSCPUqG87SDTUI6ezR8EYF9PEYJTGuqAYv5LrqfLGLc2CManNri&usqp=CAU

TIẾNG CỦA HỒN LINH

Sương trắng bạc trải bầu xám ngắt
Hướng lối mòn dạ chất chứa chi
Và ông đang nghĩ điều gì
Mà như thể bước chân đi thẫn thờ…

Kia rêu phủ mặt bờ tĩnh lặng
Nọ cành nghiêng hứng nắng mỏi mê
Đó ai vẽ bức tranh thề
Treo hoàng hôn tím gợi lê thê buồn

Hàng hoa dại tàn hương co rúm
Cánh mỏng manh nhăn nhúm đìu hiu
Bụi cây tiếng dế thu chiều
Âm thanh réo rắt thầm kêu bạn tình…

Niềm man mác, bồng bềnh lam khói
Ánh nhạt mờ diệu vợi đăm đăm
Từ trong ảo giác xa xăm
Chập chờn ẩn hiện ảnh nàng của ta

Giữa sâu thẳm, ngân nga cứ mãi
Nhịp bấy lần bấy tái tê đau
Hỏi thầm vì cớ làm sao
Khiến xui gặp gỡ để sầu con tim?

Lởn vởn bóng đứng yên nhìn lão
Rồi nhẹ nhàng khẽ bảo gần đây
Chỉ tay…người có thấy mây
Không gian bát ngát tháng ngày lửng lơ?

Gió thổi đến vật vờ trôi giạt
Sáng chỗ này, trưa vắt vòm kia
Cũng rồi gom tụ, vỡ ra
Hóa thành vạn nhểu đầm đìa nơi nơi

Cõi dâu bể mãi thời tan hợp
Kiếp phù vân lớp lớp phù sinh
Vầng trăng mới đỉnh long lanh
Gà khuya ò ó, dần tàn cuối thôn

Chỉ một thứ! Linh hồn bất tử
Luôn lần theo lá cỏ sương pha
Bởi duyên ân ái, đậm đà
Luyến lưu ngần ấy cứ mà tìm nhau…

02/06/2020
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

Ảnh: Sưu tầm

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.