Thương Em – Thơ Lục Bát

THƯƠNG EM

Thương em trời ấy xa xăm
Sớm hôm bận bịu, xác thân mỏi mòn
Tấc lòng khắc khoải héo hon
Bốn mùa canh cánh hoàng hôn não nề…

Năm xưa rụng ánh trăng thề
Chân trời mù mịt, lối về quạnh hiu
Vấn vương, tiếc nuối bao điều
Cũng đành gác bỏ, chợ chiều cho xong

Nào hay giá lạnh đêm đông
Áo len chẳng ấm, mênh mông nỗi niềm
Sông dài chao lắc ngả nghiêng
Lá vàng lả tả, truân chuyên vật vờ

Canh thâu chiếc bóng chơ vơ
Dưới bầu chạnh khuyết mập mờ chút loang
Nặng nề lầm lũi bước chân
Bâng khuâng da diết, muôn phần xót xa

Còn đâu một thuở ngân nga
Cung đàn điệp khúc đậm đà âm thanh
Còn đâu thoang thoảng rung rinh
Cành cây trổ nụ, gợi tình gió mây…

Giờ lặng lẽ, chuỗi tháng ngày
Vườn thu khép cửa, hồn bay đỉnh trời
Bềnh bồng cõi lộng chơi vơi
Kéo mơ, đan mộng, phai phôi dạ sầu…

Thương em! Thương biết là bao
Nhớ em! Nhớ chảy sâu vào tận tim
Ước nguyền nối sợi tơ duyên
Mối tình vạn kỷ, con thuyền còn đây.

25/10/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.