Thổn Thức Nỗi Niềm Xưa – Thơ Nỗi Niềm

Thổn Thức Nỗi Niềm Xưa

Bước theo hướng vòng qua cầu khỉ
Loáng thoáng nhà phía ấy, bên kia
Đìu hiu vắng vẻ phủ bề
Dưới bầu vun vút kéo lê xám ngàn,

Bờ thoai thoải cây xanh lác đác
Vài nhánh cành lất phất đong đưa
Tợ như chào đón người xưa
Về thăm chốn cũ giữa mùa giá đông

Trầm lặng lẽ bềnh bồng tưởng nhớ
Mới năm nào vạt đó đồng khô
Chiều tà thả bộ, chơ vơ
Lan man vương vấn, thẫn thờ gió sương

Giờ ngang dọc xẻ mương bồi đắp
Vài cánh vườn thẳng tắp mọc lên
Nơi trồng tre trúc lục bình
Chỗ dừa vút ngọn, mông mênh lắc vờn

Nỗi man mác chập chờn loang nhẹ
Dạ thầm thì khe khẽ từng cơn
Hỡi này ông ạ! Có còn
Nhớ chàng trai trẻ tên Sơn thuở nào?

Nét tuấn tú anh hào rực ánh
Khiến bao hồn trĩu nặng tơ vương
Bất ngờ một tối sương buông
Bỏ đi tránh dữ đẩy dồn tử sinh

Chuỗi đăng đẳng thu hình, biển sóng
Chí kiên trì giũ lộng lùa mây
Dày công tạo dựng ngắm say
Chỉ trong lóe chớp phủi tay ôm hờn…

10/1/2020
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.