Thôi Thì Sẵn Lỡ – Thơ Cảnh Đời

Thôi Thì Sẵn Lỡ

Điện thoại reo vang, tiếng trả lời
Thế là ngã ngũ cuộc mua vui
Thời gian thong thả bên chờ đợi
Giây phút đằng kia bóng một người…

Lạ lùng bỗng chốc tợ thân quen
Thỏ thẻ vài câu, bật ánh đèn
Đây rượu nồng nàn mời dạ khách
Nâng ly cạn chén, ấm thâu đêm

Và rồi lóe chớp dậy tầng không
Từng đợt sấm vang dội xuống dòng
Gác mái con thuyền xuôi nhấp nhố
Đẫn đờ, nghiêng ngả giữa cuồng phong

Qua cơn giông tố dập tơi bời
Dưới bóng canh tàn ngập tả tơi
Dã dượi, ê chề treo khóe nhạt
Ngọt ngào mới đó đắng vành môi

Gượng gạo chùng chình theo gót tiễn
Hẹn hò lấp lửng đẩy đưa qua
Thiết tha đắm đuối tô màu vội
Gợi luyến lưu sâu để nhớ mà…

Giờ đây lặng lẽ chỉ mình ên
Gom mảnh thêu đan lắm chữ tình
Một góc thâm u nghìn giá lạnh
Âm thầm gói cất giấu bình minh

Mỏi mệt, chán chường nỗi lắt lay
Nhớm chân quả cứng tận trong này
Rung rinh khoảnh khắc trào tuôn giọt
Tê tái loang tràn ửng lệ cay

Còn đâu hoa thắm vườn xuân mộng
Ong bướm gần xa sớm tối vờn
Đóa vẫn vô tình e ấp nụ
Dưới hoàng hôn đổ đợi trăng lên

Còn đâu tha thiết mối tơ vương
Bất chợt hung tin, khóc đoạn trường
Tiếng hẹn câu thề vừa mới tặng
Sững sờ một thoáng, nghẹn đau thương

Vẫn hiểu đường đi lắm bụi mờ
Vườn chiều lá rụng, nắng thờ ơ
Sương lam bảng lảng hòa mây khói
Tĩnh mịch đìu hiu gió hững hờ

Mẹ cha già yếu, trước truân chuyên
Lam lũ làm sao đủ bạc tiền
Mọi thứ trăm bề trang trải xuể
Thôi thì sẵn lỡ dại trao duyên…

14/9/2019
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.