Thôi Thì Cứ Mặc – Thơ Nỗi Niềm

Thôi Thì Cứ Mặc

Hình như bên nửa quả tim khô
Máu đẩy xuyên thông thắm lại dần
Và đã bắt đầu tăng nhịp đập
Ngân nga, dào dạt phả loang tràn…

Nhẹ nhàng chầm chậm nỗi lâng lâng
Nhìn loáng thoáng kia ửng sắc vàng
Mà cả chuỗi dài mơ với đợi
Chỉ buồn quạnh quẽ, bước lang thang

Giữa đỉnh lộng ngàn ngập gió mây
Bao chiều nắng đổ vọng trời tây
Sương lam lãng đãng dày bao phủ
Trống vắng chơi vơi một bóng gầy…

Phải chăng người ấy của tiền duyên
Kiếp hận đau thương vỡ mộng thuyền
Hẹn ước lai sinh về cõi thế
Cùng nhau tiếp nối cánh uyên ương?

Mà sao mỗi lúc vấn vương thêm
Biết ảo là đây dưới ngọn đèn
Biết vạn dặm xa, màn nhểu ánh
Mà hoài trông đợi dưới canh đêm…

Người ấy là ai? tính thể nào
Tuổi đời, vóc vạc ra làm sao
Gió trăng quyện kết hay trăng gió
Để khoảnh khắc đây gửi tiếng chào

Thôi thì cứ mặc chẳng bâng khuâng
Chớ bận lòng chi khập khiễng tàn
Cứ thả cánh hồn về biển suối
Đón nghe êm ả nhạc cung đàn.

21/2/2018
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.