Thơ Em Gợi Nhớ – Thơ Lục Bát

Thơ Em Gợi Nhớ

Tiếng lòng em trải vào thơ
Khiến cho thao thức, từng giờ ngân nga
Thương thương một ánh trăng ngà
Nửa vầng chạnh khuyết, đậm đà vấn vương,

Chẳng buồn tợ giọt hàn sương
Âm thầm, lặng lẽ bên đường nhẹ rơi
Nỗi niềm quạnh quẽ chơi vơi
Em đan thành nhạc từng hồi vút cao

Quả tim sóng gợn ba đào
Một hai ba bốn…tuôn trào lâng lâng
Hòa thêm năm sáu…đượm nồng
Thả bầu mây khói bềnh bồng cùng nhau

Chiều chiều gió thổi rì rào
Động khua cỏ lá xạc xào quanh đây
Muôn ngàn xúc cảm tràn đầy
Mộng đời còn đó, bóng ai mịt mù…

Tôi đang đứng giữa mùa thu
Bốn bề phủ kín âm u lặng tờ
Đàn réo rắt phía kia bờ
Âm vang vọng lại, thẫn thờ hồn tôi

Ảnh hình dĩ vãng xa xôi
Này môi, này mắt, này cười, này yêu
Để cho lưu luyến thật nhiều
Vậy mà ôi hỡi! Cánh diều đứt dây…

8/10/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.