Thao Thức Niềm Thu – Thơ Nỗi Niềm

Thao Thức Niềm Thu

Này tấc lòng sâu đang ẩn kín
Đêm qua ngươi hỏi…tại sao buồn?
Khi mà mới độ canh khuya lạnh
Sương trắng hãy mờ, giọt chửa tuôn,

Và cuộc sống nay đà đổi khác
Chẳng còn lao nhọc, nặng lo toan
Ngày hai buổi sáng chiều thong thả
Êm ấm cửa nhà vợ với con…

Tất cả chỉ là bề mặt biển
Phẳng phiu, bình lặng tháng ba thôi
Mấy ai nhìn thấy dòng sâu thẳm
Cuồn cuộn xoay tròn chẳng phút lơi

Nhân tình, đạo nghĩa hiện nằm đâu
Lẽ sống vinh quang ở chỗ nào
Ôm ấp, nuôi trồng nơi dĩ vãng
Giờ đây kết tụ được là bao?

Mẹ Cha, quyến thuộc, chị anh em
Bè bạn gần xa đượm nỗi niềm
Đã nắm xương tàn vùi đất lạnh
Cái gì thỉnh thoảng ghị con tim?

Khiến mãi chuỗi dài lắm trở trăn
Chưa hề phôi nhạt những bâng khuâng
Hận, hờn, oán, chán…rồi thương tiếc
Thao thức, suy tư thả xế tàn

Cái vỏ bọc ngoài chỉ mảnh che
Vạn nghìn vương vấn khuất trong kia
Ôi dài! Lặng lẽ bầu thanh vắng
Canh cánh hồn ta nghẹn nhớ về…

3/1/2018
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.