Thao Thức Hoàng Hôn – Thơ Nỗi Niềm

Thao Thức Hoàng Hôn

Đăm đắm khung tàn, thoang thoảng đưa
Vùng trời kỷ niệm thuở ngày xưa
Chập chờn lởn vởn hình lơ lửng
Dấy gợn con tim nhịp sóng lùa…

Nào thư man mác sầu trinh nữ
Quạnh quẽ, đìu hiu trải nét buồn
Đến kẻ phương ngàn vương vấn mãi
Cho dài năm tháng hứng hồi chuông

Nào tối lang thang dưới phố đèn
Ước gì có được cánh loài chim
Mênh mông xoải rộng, đùa mây gió
Thỏa mộng bình sinh, ấm nỗi niềm

Nào bao bươn chải cuộc mưu sinh
Bến vắng cầu treo bước gập ghềnh
Trưa nắng hanh hao bường sỏi đá
Khuya vòm gác trọ gió rung rinh

Nào hận, nào đau hóa lạnh lùng
Lửa hờn ngun ngút bốc không trung
Nóng rang hừng hực thân trần trụi
Nhễ nhại mồ hôi nhểu có dòng…

Giờ đây cố kéo bóng hoàng hôn
Lục lọi tìm ra cái mảnh hồn
Dang dở trăng tình, phung phí tuổi…
Một lần nhẹ đỡ ngẩng đầu non

Để sớm mai kia cát bụi chờ
Dẫn về hun hút tận xa lơ
Bước đi, chạnh nhớ, quay nhìn lại
Vẫn thấy còn trong giữa khối mờ…

24/8/2019
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.