Thảnh Thơi Tâm Hồn – Thơ Nỗi Niềm

Thảnh Thơi Tâm Hồn

Hiu hiu ngọn gió đầu đông
Cà phê từng ngụm, nghe lòng thảnh thơi
Trải bao gian khổ cuộc đời
Hôm nay cảm thấy yên vui xế chiều,

Thuở nào vất vả thật nhiều
Suy tư, trăn trở lắm điều lo toan
Bước chân dẫm nát lối mòn
Gập ghềnh đá sỏi, sớm hôm nặng nề

Nỗi niềm canh cánh lê thê
Lo cho con trẻ đường về mai sau
Phẳng phiu đượm thắm sắc màu
Hai bờ cây trái ngọt ngào vị hương

Mặc dầu dãi nắng dầm sương
Chưa lần bi lụy hoặc buồn vu vơ
Tình nhà là cả vần thơ
Căng tràn nhựa sống từng giờ lênh đênh,

Những khi thao thức mình ên
Thả hồn tìm ánh trăng lên đỉnh ngàn
Để với thẳng kéo nhẹ nhàng
Vào tim nung nấu cho hằng sáng soi…

Dẫu thuyền đang giữa trùng khơi
Biết bao sóng dữ cố lôi mạn thuyền
Chẳng hề nao núng ngả nghiêng
Vững vàng lèo lái qua miền lặng yên

Hết rồi năm tháng truân chuyên
Giờ đây thong thả bên thềm ngắm cây
Lủng la, lủng lẳng treo đầy
Nhờ công khó nhọc chuỗi dài cần lao…

29/11/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.