Tập Thơ Hồn Lang Trở Về Âm Giới (1)

Nguyễn Thành Sáng

Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)


Quay lưng dẫm bóng nhạt chiều
Cành khô phiến rụng, tiêu điều xác xơ
Nhờ ai tôi biết làm thơ
Vì ai năm tháng thẫn thờ gió trăng…

***************************

 Tập Thơ Truyện Hồn Lang Trở Về Âm Giới Images?q=tbn:ANd9GcQz0hbEGdp9Iiek3Wegnixr0cBDD5fl3i2Nj3fNSEHMVVqPUdMD
Tập Thơ Truyện Hồn Lang Trở Về Âm Giới (1)
(Tiếp Theo Tập Thơ Truyện Hồn Lang về Cõi Thế)

HỒN LANG TRỞ VỀ ÂM GIỚI (1)

Dừng xem cái xác lạnh nằm im
Mắt nhắm, thân đơ, một khối chìm
Thanh thản rạng ngời trên nét mặt
Từ đây chấm dứt nhịp con tim…

Biết rõ đó là của chính ta
Hồn thương duỗi bóng kiếm trăng ngà
Phù vân cõi thế quay tìm lại
Ủ ấm thâm tình vạn sắc hoa

Để rồi da diết bầu tâm sự
Thuở ngắm sông xanh gợn sóng cồn
Ba buổi chập chờn muôn sắc ảnh
Hừng đông, đứng bóng, xế hoàng hôn

Đêm đêm thao thức đỉnh chơi vơi
Hứng cánh đong đưa giũ ánh trời
Lúc nhẹ êm đềm ru giấc điệp
Khi hờn lộng chuyển, tím vành môi…

Cạnh giường, lão phụ khoé mờ tuôn
Lặng lẽ hồ thu gợn sóng buồn
Vầng trán in hằn bao nỗi nhớ
Năm dài thắm thiết ngắm mây sương

Hai đứa con yêu ửng nhạt màu
Vạn sầu phủ kín trọn niềm đau
Nghẹn ngào, nức nở nhìn cha “ngủ”
Từng phút dòng châu kết tụ, trào

Một đám trẻ thơ xúm xít quanh
Lung linh vầng sáng ánh trăng thanh
Không gian ảm đạm trùm băng tuyết
Từng phút đong đưa gió lảy cành…

Hết rồi! Ngắn ngủi bóng thời gian
Một thuở hồn Lang vượt cõi tầng
Tìm bóng thâm tình ôm ấp mãi
Giờ đây từ giã, gởi người thân…

07/7/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

Ảnh: Sưu tầm

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.