Tâm Tình Vợ Chồng Già – Thơ Nỗi Niềm

Tâm Tình Vợ Chồng Già

Này bà ơi!
Chi đó ông?…

Bà hãy lại ngồi xuống gần đây đi
Rồi cảm nhận những gì…tôi sẽ nói
Để mai mốt, dòng đời luôn trôi tới
Cõi lòng mình nghĩ ngợi được bình an…

Sao bữa nay ông có vẻ băn khoăn
Đôi ánh nhạt trân trân nhìn tôi vậy
Hồi nào giờ như chưa từng được thấy
Nếu vướng buồn, ông hãy tỏ bày ra…

Hổng…hổng…có chuyện chi lạ đâu mà
Chỉ vì thấy thương bà, thương nhiều lắm
Thuở năm nào với môi hồng má thắm
Còn nay thì nhăn nhúm tái xanh lơ…

Bởi…bởi…thời gian cứ mãi lướt qua
Đâu có mảnh trăng ngà nào chẳng rụng
Đâu có con sông nào không dậy sóng
Và gió nào lồng lộng suốt đêm thâu…

Bà ơi! Gần tám chục tuổi đời rồi
Mắt mũi kém, da mồi, tai thêm điếc
Nhiều, thật nhiều, bao lần nghe da diết
Muốn…đậm đà, chẳng biết phải làm sao…

Thôi ông ơi! Gió thổi…khiến lá phải lao xao
Những tha thiết ngọt ngào làm tôi…cũng…
Nhưng giờ đây mệt mỏi, cặp chân rung
Còn gì nữa để cùng ông ấm áp…

Nước đã ròng giữa trời chiều nắng tắt
Cả dòng sông tôm cá chẳng còn đâu
Nhưng ở đây, nơi thăm thẳm đáy sâu
Vẫn ngày nào! Ông mau…mang chài nhé…

Hì…hì…

9/1/2018
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *