Tâm Tình Đôi Bạn – Thơ Nỗi Niềm

Tâm Tình Đôi Bạn

Sáng hỡi Sáng! Sao người ngồi đó
Vẻ u hoài, trăn trở trầm ngâm
Xòe tay vuốt dọc bên cằm
Bờ môi nhả khói tỏa lan lững lờ

Rồi nghiêng mặt, hững hờ mảng trắng
Ánh lim dim trĩu nặng cái gì
Từng hồi nhiu nhíu bờ mi
Giữa khuya tĩnh mịch, thầm thì bóng đêm

Ta dừng trước ngọn đèn nhìn bạn
Chạnh thấy lòng sóng gợn lắt lay
Hôm nào vũ lộng trời mây
Giờ đây quạnh quẽ héo gầy ủ ê

Còn đâu nữa lê thê cảm xúc
Dưới khung mờ những lúc gần nhau
Nhìn Ai rực nét anh hào
Khiến ta dào dạt, lao xao lá vờn

Bạn với lấy cây đàn tựa vách
Rồi nhẹ nhàng tí tách, ngân nga
Êm đềm điệp khúc bài ca
Lâng lâng xúc cảm, đường xa kết tình

Nay như thể ảnh hình năm cũ
Đã biến thành nhánh rũ chiều đông
Vật vờ dãy bọt trôi sông
Từ từ tan rã theo dòng nhấp nhô…

Gió ơi hỡi! Nào giờ cũng vậy
Vẫn tấc lòng nhớ mãi bạn thân
Nhớ chiều dõi mắt xa xăm
Nhớ đêm sương lạnh, mơ màng tâm tư

Ta với gió ầu ơ dỗ mộng
Quyện cánh hồn lồng lộng, du dương
Lắm khi buồn bã canh trường
Gió phần phật thổi, giũ buông vạt sầu

Có đôi lúc dàu dàu, bàng bạc
Gió dịu dàng trải mát bên tai
Như thầm gửi tặng men say
Giúp cho khoảnh khắc trỗi đầy đan mơ

Nay bất chợt thẫn thờ giây phút
Cũng bởi vì nhói nhức tâm can
Vấn vương, tha thiết vô ngần
Mà ôi! Cam chịu lỡ làng gió ơi…

9/7/2019
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.