Tâm Sự Xác Với Hồn – Thơ Nỗi Niềm

Tâm Sự Xác Với Hồn

Hồn linh hỡi! Gần ba năm thấm thoắt
Trở lại trần nhập thẳng xác phù vân
Rồi âm thầm ngày tháng nhẹ đôi chân
Vào ảo ảnh khảy đàn gieo ý nhạc…

Có đôi lúc nghe vướng sầu man mác
Tiếng gọi tình đâu đó vọng tâm tư
Để dào dạt, lâng lâng về cảm nhớ
Bóng hình ai muôn thuở của yêu đương

Có những tối lặng lẽ thả trên đường
Nhìn lóng lánh ngàn sương phơi cỏ lá
Cái gì đó như thâm trầm buồn bã
Kết tụ vào, rung lắc giữa con tim

Có những chiều cạn nắng chuyển dần đêm
Lờ mờ thấy chấm thuyền treo dãy gợn
Niềm thương xót trước cảnh tình thấp thỏm
Đợi trở về lửa ấm sưởi hàn đông…

Những điều ấy có làm cho dậy sóng
Khiến cõi lòng u uẩn quấn thêm đau
Khối không gian quạnh quẽ nhạt ánh màu
Có da diết loang vào thêm da diết?…

Mảnh linh hồn của ngàn năm bất diệt
Do nỗi niềm tha thiết trở về đây
Biết dương trần nhiều lắm cảnh bi ai
Và cũng thấy ngập đầy hương sắc thắm

Chỉ một thoáng từ âm gian xa thẳm
Khúc ân tình văng vẳng vọng về ta
Bởi cái bóng mờ nhạt của hồn ma
Đành chấp nhận xem là cơn gió thoảng…

26/2/2018
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.