Tái Ngộ Duyên Tiền Kiếp (59)

Tập Thơ Truyện Tái Ngộ Duyên Tiền Kiếp - Page 3 Images?q=tbn%3AANd9GcTJAj-wMrBPWLYztDqhQ3HUswNZBIpJG-zhkUUOOtX3wBW4iY1L&usqp=CAU

TÁI NGỘ DUYÊN TIỀN KIẾP (59)

“Lẳng lặng…bóng ông già…”

Cố nén nỗi buồn thương, chàng trở lại
Cõi dương trần sớm tối cuộc nhân sinh
Đành gửi gắm mối tình chung vạn kỷ
Để suốt đời âm ỉ mãi con tim…

Thủ đô Washington DC, lần tìm bè bạn
Thuở năm nào lâm nạn bởi cuồng phong
Gặp gỡ đủ, mười năm* như gió thoảng
Kẻ lên cao, người chuyển hướng xuôi dòng

Cố xoay xở việc làm chừng vài bữa
Sáng hôm kia gặp chỗ hợp tay nghề
Từ dạo đó yên bề theo hai buổi
Nẻo dặm trường lui tới, bước chân đi

Niềm thao thức những gì nơi thực tại
Chỉ gom tròn ở mỗi một mối lo
Là phụng dưỡng Mẹ Cha cho thật tốt
Cùng ngọn rau tấc đất, nghĩa Sơn Hà…

Cánh thời gian trôi qua trong lặng lẽ
Mới đó mà ráng xế phủ đầu non
Năm mươi năm! Ôi! Bánh tròn lăn lẹ
Biết bao lần thương nhớ “mảnh trăng son”

Ngày thui thủi tìm quên, vui bổn phận
Đêm sương mờ, vương vấn gợn ngàn đau
Có lắm lúc muốn gác sầu, hụt hẫng
Niệm câu thần vượt tận trở về nhau

Nhưng trách nhiệm, ân sâu chưa vẹn đáp
Phải cam lòng đối mặt với thu đưa…
Giờ chầm chậm ráng tà loang nhạt ánh
Dưới hoàng hôn, lẳng lặng…bóng ông già…

*Cõi trần

20/09/2020
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

 

Ảnh: Sưu tầm

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.