Rung Rinh Ánh Sầu – Thơ Tình Buồn

Rung Rinh Ánh Sầu

Bâng khuâng trĩu nặng giẫm màn đêm
Dáo dác, đìu hiu quấn nỗi niềm
Non nỉ, chập chờn giăng khắp nẻo
Gợi buồn man mác tím con tim…

Tử Đằng! Anh bước tìm em
Mang theo trọn khối êm đềm, du dương
Đợi trăng mười sáu tặng thương
Đắp bù năm tháng đoạn trường phù vân

Thế mà nay gót lang thang
Bốn bề dõi mắt, chỉ màn âm u
Kèm theo thỉnh thoảng vụt vù
Lảy hàng cỏ lá, rụng thu khuất mờ

Thuở nào tha thiết, ươm mơ
Xóa mây bàng bạc, phả thơ thẩn chiều
Dẫu đau ngang trái thật nhiều
Vẫn từ trong dẫu ngàn yêu dâng trào

Cho nhau ấm áp, ngọt ngào
Bên tô điểm thắm má đào trinh nguyên
Bên nâng vững lái con thuyền
Dòng sông, bến đợi uyên ương hướng về

Giờ đây vương vấn lê thê
Không gian vòi vọi, hẹn thề nơi đâu
Lửng lơ xám trắng che bầu
Dạ lên mảng tối, dàu dàu bóng khuya…

Bỗng đâu văng vẳng ngân nga
Âm thanh róc rách bài ca suối nguồn
Phôi pha khoảnh khắc hồi chuông
Hít sâu, xoải rộng, thẳng đường nhẹ bay

Ô kìa! Cảnh vật phơi bày
Đỏ xanh, hồng tím, say say khóe nhìn
Ẩn tàng chan chứa hữu tình
Khiến ngơ ngẩn ngắm, rung rinh ánh sầu…

26/8/2019
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.