Ray Rứt Cả Một Đời – Thơ Tình Buồn

Ray Rứt Cả Một Đời

Bất chợt đêm qua giữa giấc mơ
Thấy em thoáng hiện dưới khung mờ
Lạnh lùng bước thẳng vào nơi mất
Bỏ mặc hình tôi dạ ngẩn ngơ…

Khói sương bảng lảng ở đâu đây
Rải điểm đìu hiu khắp chỗ này
Người của năm nào như chỉ một
Giờ thành xa lạ hẳn là hai

Rồi em khuất dạng, biến tan đi
Chẳng gửi không gian chút xíu gì
Cho kẻ vấn vương thời dĩ vãng
Bên ly giọt đắng phút nhâm nhi

Mở mắt lặng nhìn dãy bóng thâu
Từ trong sâu thẳm gợn ngàn đau
Niềm thương, nỗi nhớ cùng ray rứt
Từng chập con tim bị xé cào

Cứ hoài hối hận thời năm ấy
Sao lại đang tâm phụ rẫy tình
Khi ở nơi ai nào mắc lỗi
Chỉ toàn yêu dấu, trọn niềm tin…

Tôi khát khao mong có một lần
Gặp người năm cũ dưới trời xanh
Xin em tha thứ thời xuân mộng
Nỡ khiến hồn hoa phải héo tàn

Biết đến bao giờ mới thể thôi
Hướng về quá khứ thuở xa xôi
Để nghe da diết, thêm quằn quại
Trở tới, trở lui suốt cuộc đời…

4/11/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.