Quét Lá Vàng Rơi – Thơ Nỗi Niềm

Quét Lá Vàng Rơi

Lặng lẽ canh khuya, cảnh trí buồn
Ngoài trời tí tách hạt mưa sương
Bâng khuâng, thao thức kề bên mảng
Dào dạt tâm hồn nỗi vấn vương…

Chỉ vài tháng nữa đúng ba năm
Chỉ mối tơ duyên, kết mộng vàng
Sớm tối quyện hòa, xây đắp mộng
Ngọt ngào thắm thiết nghĩa uyên ương

Những buổi đêm thâu xoải cánh hồn
Thênh thang êm ả lướt đầu non
Những khi tĩnh mịch, bầu trong vắt
Xúc cảm lâng lâng, thả chập chờn

Bao chiều hướng vọng, nhịp ngân nga
Quan ải, biên cương, bóng mịt mờ
Lưu luyến ngập đầy nơi tấc dạ
Hai đầu nhung nhớ, chỉ còn thơ

Biết nói sao đây vòng mệnh số
Lửng lơ sóng nước, ánh trăng treo
Phút giây diễm tuyệt, làn nhô nhấp
Lấp lánh đong đưa rã ngọn khều…

Nàng về cõi ấy muốn tìm chi
Ta lạc phương này khựng gót đi
Quê cũ, vườn xưa hình lởn vởn
Thẫn thờ ngang trái đọng bờ mi…

Để mãi băn khoăn, chuỗi héo gầy
Mỏi mòn, da diết, nghẹn sầu ai
Đìu hiu quạnh quẽ theo ngày tháng
Quét lá vàng rơi rụng rải đầy…

11/07/2020
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.