Nỗi Niềm Tình Xa – Thơ Nỗi Niềm

Nỗi Niềm Tình Xa

Dòng đời trôi mãi theo ngày tháng
Nẻo sống thênh thang lắm lỡ làng
Nắng hạn khô cằn khao khát nước
Mưa rào nặng hạt, xé mây tan,

Biển gọi thuyền neo, buồn bến đậu
Ngựa chuồng xếp vó, rũ canh thâu
Dế kêu rỉ rả, lay niềm nhớ
Vắng lặng canh khuya, gợi mối sầu

Chẳng phải vầng trăng đà khuất núi
Mà sao thao thức nỗi mong chờ
Âm thầm, lặng lẽ niềm thơ thẩn
Dưới ánh tỏa vàng dạ héo lơ…

Ước vọng biến thành một cánh chim
Bay vào cõi lộng để mong tìm
Nhưng rồi chỉ thấy bầu hoang mạc
Trống trải, mịt mờ dưới bóng đêm

Để nhớ, để trông, để ngậm ngùi
Con tim lay động nhịp từng hồi
Nỉ non, réo rắt cung trầm bổng
Tê tái tâm hồn bước lẻ loi

Ngoài kia diệu vợi thật là xa
Cũng có kẻ ngồi nhặt lá đa
Ủ đống chờ khuya trời chuyển lạnh
Nhóm lên ngọn lửa sưởi hồn hoa…

Hỡi chiếc thuyền đi giữa biển ngàn
Ngươi đang dưới bóng của trăng vàng
Đường xa thăm thẳm, chèo mê mỏi
Biết đến bến rồi ánh có tan…

15/10/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.