Nỗi Niềm Nơi Huyệt Lạnh – Thơ Nỗi Niềm

Nỗi Niềm Nơi Huyệt Lạnh

Ôi đất lạnh! Từ từ ôm xác Mẹ
Dưới lòng sâu lặng lẽ mảnh vô tri
Mặc nắng mưa sớm trưa chiều bóng xế
Cõi dương trần ngấn lệ nhớ người đi,

Kể từ nay Mẹ sẽ không còn buồn
Thôi lo nghĩ, sầu thương vương khóe mắt
Hết trở trăn trầm mặc hướng mây sương
Lo con đứa nẻo đường mang héo hắt

Bởi con đàn, đứa khôn còn đứa dại
Đứa cảnh đời phơi phới, đứa lầm than
Tình của Mẹ vầng trăng soi bốn cõi
Sao chẳng về ngõ tối thả lung linh

Nên nhìn Mẹ như luôn màu ảm đạm
Đôi ánh sầu sâu thẳm tận xa xôi
Mây vụt qua để rồi từ vạn dặm
Cũng bay về che sẫm bóng mà thôi

Con canh cánh trong lòng nhìn thấy Mẹ
Vệt kéo dài lên trán của chiều thu
Lúc Mẹ vui âm u đà tan mất
Khi Mẹ buồn chất ngất nỗi ưu tư

Mẹ hay đau, anh em con lo lắng
Bao chuỗi dài năm tháng chảy dòng sông
Lúc thủy triều nước rong không hụt hẫng
Khi cạn nguồn, trống vắng một trời đông…

Tất cả thứ giờ đây không còn nữa
Trăng rụng rồi bao thuở gió đong đưa
Hết bận tâm nhìn Mẹ hiền trăn trở
Mất hẳn vầng trăng tỏ giữa canh khuya.

15/1/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.