Nỗi Nhớ – Bâng Khuâng – Thơ Nỗi Niềm

Nỗi Nhớ – Bâng Khuâng

Thấm thoắt đã qua rồi ba bữa tết
Đến và đi, khoảnh khắc cánh phù vân
Cứ luân chuyển âm thầm không mỏi mệt
Bánh xe tròn, điểm vết mãi vòng lăn…

Mới vừa đó rộn ràng lo sắm sửa
Chợ đông ken, hối hả gói, bưng, khiêng
Phía hàng giao, bên tiền mau lẹ trả
Hớn hở lòng, rôm rả, trỗi huyên thuyên

Đường xe cộ nối liền khin khít chỗ
Âm thanh ồn theo gió giạt về nơi
Có lắm lượt tới lui tìm chưa có
Để đủ đầy mở cửa đón xuân vui

Khắp gần xa từng hồi giăng náo nức
Mảnh trăng tình sáng rực tỏa không trung
Đẩy u ám mịt mùng trong giây phút
Loãng tan mờ, vỡ khuất cõi mênh mông

Vàng xanh đỏ trắng hồng dần khoe sắc
Rực rỡ màu, bắt mắt khách nhàn du
Cho man mác niềm thu, nhiều phảng phất
Lắng đọng chìm, theo bước giữa trời thơ

Bến sông xưa, lững lờ con nước chảy
Chiếc đò ngang động đậy cánh tay chèo
Tất cả ảnh hình yêu quen thuộc ấy
Mấy ngày này cuốn lại gửi lam treo…

Giờ thoáng chốc cũng chiều trôi lặng lẽ
Bên góc buồn quạnh quẽ, ngắm mây sương
Kẻ nỗi nhớ, mơ màng theo nỗi nhớ
Người bâng khuâng, trăn trở chuyện bâng khuâng…

29/1/2020
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.