Nỗi Lòng Hồn Nương Về Cõi Thế (7)

 Tập Thơ Truyện Hồn Lang Về Cõi Thế - Page 3 Images?q=tbn:ANd9GcR4b0OFcZBe-GMVzjiO9dSRU3tgRqS5CuZlC28ixSVlbclZKij0

NỖI LÒNG HỒN NƯƠNG VỀ CÕI THẾ (7)

Tiếp tục bước hướng về ngõ phố
Đêm thắp đèn khắp chỗ đó đây
Dừng xem dưới bóng tàn cây
Ngẩn ngơ trước cảnh “Rực đầy ánh trăng”

Ba ngàn năm chưa lần được thấy
Chuyện hôm nay sáng dậy góc trời
Cái gì lạ lẫm tuyệt vời
Long lanh lai láng đẩy dời âm u

Kìa ngộ nghĩnh! Vù vù lăn chạy
Người điềm nhiên động đậy đôi chân
Lẹ làng vùn vụt phăng phăng
Say sưa thích thú, lại gần xem sao…

Đèn chớp tắt, nhiều màu đẹp mắt
Người rộn ràng, ăn mặc bảnh bao
Kèn kêu, tấp nập, xôn xao
Kẻ xuôi người ngược, giữa bầu chói chang…

Chạnh nhớ tới hồn Lang biền biệt
Tím cõi lòng chẳng thiết, rời đi
Không gian thu hút nghĩa gì
Thẫn thờ, ảm đạm lần về ven xa

Trăng nhớ gió canh tà héo rũ
Mảnh tình yêu ấp ủ hằn sâu
Chàng ơi! Anh ở nơi nào
Có hay lạnh lẽo, vạn sầu con tim

Nỗi buồn bã tơi mềm ma ảnh
Ghé bên bờ khép cánh, hồn lay
Lờ đờ thần trí bi ai
Bỗng cơn gió nhẹ bay bay đến gần…

“Trong lúc Hồn Nương buồn bã
Thổ Địa xuất hiện…”

26/2/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

Ảnh: Sưu tầm

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.