Nỗi Lòng Hồn Nương Về Cõi Thế (1)

 Tập Thơ Truyện Hồn Lang Về Cõi Thế - Page 3 Images?q=tbn:ANd9GcSAxioRFw5d0OhaGiczi4flmSfiss5q3YQ-0mdXdb_NK2n-4V7D

NỖI LÒNG HỒN NƯƠNG VỀ CÕI THẾ (1)

(Tiếp theo Nỗi Sầu Ma Nữ)

Chàng ơi! Chàng hỡi! Hãy chờ em
Một bóng ma trơi rũ cánh mềm
Nghĩa sống trọn trao về mộng sống
Giờ đây tan tác, nghẹn con tim…

Âm gian tĩnh mịch từ muôn thuở
Tuyết đổ, sương rơi nếu thiếu chàng
Và khối hương nồng đầy thắm đượm
Giữa màn giá lạnh cũng thành băng

Em sẽ nát hồn theo vạn kỷ
Dưới lờ lững xám nhẹ trôi đi
Vào nơi mù mịt bầu thăm thẳm
Tan rã âm thầm chẳng vướng chi

Gió ơi! Có hiểu tấc lòng ta
Cả tấm chăn yêu chặn xế tà
Sẵn lót vườn hồng cho đủ ấm
Đợi chờ êm ả mảnh trăng thoa…

Vậy mà chẳng giữ được dài yêu
Để bóng chiều thu choán mỹ miều
Khiến cả khung tình mờ ảm đạm
Cành nghiêng, lá ngửa, ngọn liêu xiêu…

Trăm năm dương thế chàng còn nhớ
Chiếc ảnh đơn côi ở chốn nầy
Khắc khoải u hoài mang nỗi đợi
Thẫn thờ hôm sớm ngóng trời mây?

Đuổi bóng dặm trường mong gặp gỡ
Phút giây sum họp khoả khuây sầu
Hơn là lặng lẽ nhìn trăng khuất
Sẫm tối bao trùm cuộc bể dâu…

“Hồn Nương thổn thức
rồi lên đường…”

20/2/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

Ảnh: Sưu tầm

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.