Nỗi Lòng Hồn Lang Về Cõi Thế (6)

 Tập Thơ Truyện Hồn Lang Về Cõi Thế Images?q=tbn:ANd9GcTxK7sL_rbPjRFFLwzpLue3bIjgudrLT1cXNG-UwBaUOsWs3vBTYQ

NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (6)

Hồn Lang vẫn đang chìm trong mơ…

Chàng hãy ngủ, thiếp ngồi bên hát
Kéo gió về thổi mát hồn lang
Ru anh giấc điệp mơ màng
Mượn bầu quang ánh đắp chàng che sương…

Chàng có hiểu! Tơ vương lòng thiếp
Thuở năm xưa nắng đẹp ngày xuân
Hái hoa thiếp ở bên đường
Nhìn chàng rong ruổi vó cương oai hùng?

Lòng ôm ấp niềm rung, nỗi nhớ
Canh cánh dài trăn trở hồi chuông
Làm sao thiếp gặp người thương
Cho thôi ngày tháng khung buồn ngân nga

Cảnh tan tác xảy ra Bộ Tộc
Tên lạc đường cắm thọc lưng em
Trở thành uổng tử về đêm
Tìm chàng khắp nẻo, nỗi niềm quặn đau…

Nàng ơi hỡi! Mối sầu non nỉ
Ta đã nghe cạn ý lòng nàng
Sương khuya nhỏ giọt đôi hàng
Khóc cho thân phận phũ phàng đời hoa

Đây tâm sự của ta nàng biết
Một con tim tha thiết chân tình
Hữu duyên tao ngộ, ngỡ ngàng
Lặng nhìn diễm lệ, cung đàn lắt lay

Sau tan tác tìm Ai biền biệt
Thắt thẻo lòng da diết nhớ thương
Hằng đêm mơ mộng vấn vương
Bóng hình ẩn hiện, canh trường tương tư

Nỗi lận đận thẫn thờ lầm lũi
Đêm trăng mờ thui thủi bờ sông
Hồn ai đứng dậy trên dòng
Nét hoa yêu dấu mộng lòng của ta

Mẹ, Cha, Chị trôi xa bè lật
Sống hay còn đã bặt âm tin
Tận đau chỉ có còn tình
Thôi thì âm giới ma sinh bỏ sầu…

11/1/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

 

Ảnh: Sưu tầm

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.