Nỗi Lòng Hồn Lang Về Cõi Thế (43)

 Tập Thơ Truyện Hồn Lang Về Cõi Thế - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcTgGsI_Pnr9N0Bdgt9u1fMDp6sMmj6SyWBpLU_UJifQLoKXnk3C

NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (43)

Lần theo sát để nhìn cho thật rõ
Hình thể nầy! Thật đó của Mẹ Cha?
Lang chầm chậm lướt vòng qua thẳng ngó
Mặt, nói, cười…Chẳng có lạ gì đâu…

Ôi hỡi! Khắp cả bầu như chấn động
Nhịp rộn ràng trỗi mạnh giữa con tim
Đây có phải hồn thiêng liêng hú gọi
Quay trở về tiếp nối nghĩa tình thâm?

Cũng đôi mắt sáng nầy, khôi ngô nọ
Điềm nhiên kia phong độ ấy của Cha…
Đúng thật rồi! Vầng trăng ngà muôn thuở
Ngưỡng mộ đầy, thương nhớ trọn lòng ta

Còn thiếu phụ, từ làn da suối tóc
Đến ánh huyền dịu mát trải ngàn thương
Tợ mảnh vườn toả làn hương êm ả
Xoa bóng chiều nắng tắt đọng hàn sương

Bé gái nhỏ tung tăng gần phía trước
Duyên dáng hình, mái tóc…Vẻ đoan trang
Chị yêu dấu lắm nhọc nhằn chăm sóc
Đứa em khờ những lúc đói thèm ăn…

Chuyển kiếp đời ngàn năm nay tụ lại
Cho sắc vàng xưa ấy mãi còn đây
Dầu vật đổi sao dời luân chuyển tới
Nước vẫn nguồn lưu chảy suốt vòng xoay

Ta sẽ nhập hồn nầy vào bụng Mẹ
Tiếp tục làm con đẻ của tình sâu
Chợt thấy nao nao từ nơi tấc dạ
Phải chăng Ai dưới đó nặng mang sầu…

“Lang sửa soạn nhập hồn vào bụng
Mẹ chợt nhớ tới hồn Nương…”

17/2/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

Ảnh: Sưu tầm

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.