Nỗi Lòng Hồn Lang Về Cõi Thế (36)

 Tập Thơ Truyện Hồn Lang Về Cõi Thế - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcQnPjyD94pG0Na64Y09Trmxf3yPBpp3ziNABh_uyIpK1UrCAEwa

NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (36)

Lang trầm mặc, lòng sầu vời vợi
Ngước thẳng nhìn bóng tối canh thâu
Giờ đây biết rẽ về đâu?
Miên man nghĩ ngợi, nghẹn đau nỗi niềm…

Bỗng! Hỡi kia! Lặng yên đứng đó
Vẻ héo hon buồn bã chơ vơ
Tợ chim gãy cánh rớt bờ
Thẫn thờ giữa chốn mịt mờ mây sương…

Ngài là ai? Ghé đường han hỏi
Tiếng ngọt ngào êm ái đầy vơi
Như thầm chia sẻ cùng tôi
Cánh chim lạc lõng, từng hồi bâng khuâng

Thuở xa xưa ánh vàng rực sáng
Mảnh đất này lai láng tình thiêng
Cơ trời mệnh số đảo điên
Chiến tranh khói lửa, con thuyền vỡ tan

Nay làm sao để lần mối chỉ
Gỡ rối niềm âm ỉ chơi vơi
Vấn vương, thương nhớ cả đời
Ngậm ngùi mờ mịt ngàn khơi bóng hình…

Ta Thổ Địa, ân trên ban phẩm
Cõi u hồn bổn phận quản cai
Khoảng vuông mười dặm đường dài
Tận tường thấu đáo trần ai sự tình

Ngươi hãy kể chuyện mình, ta biết
Bao đắng cay, bi thiết nỗi lòng
Để xem giúp được gì không
Ngõ hầu vơi bớt những dòng khổ đau…

Ba ngàn năm, đượm màu xưa cũ
Tộc Ri Tô dựng ở nơi nầy
Bao la bát ngát trời mây
Mà nay biền biệt, chẳng hay thể nào?

Cha của tôi, anh hào Bộ Tộc
Mẹ, Chị chuyên tu học đạo lành
Còn tôi dưỡng chí thênh thang
Nghĩa trung gia đạo, rỡ ràng đó đây…

“Hồn Lang kể cho Thổ Địa nghe…”

10/2/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

Ảnh: Sưu tầm

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.