Nỗi Lòng Hồn Lang Về Cõi Thế (32)

 Tập Thơ Truyện Hồn Lang Về Cõi Thế - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcScRRNc0uDWSed887CselvhBoCrt3pMPDsHVI8md7NOBawBiO73

NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (32)

Nương tử ạ! làm cánh chim viễn xứ
Cõi lộng ngàn xuôi gió vượt thênh thang
Để lại kia tổ ấm, nghĩa tình thâm
Ngày sớm tối âm thầm trong nỗi đợi,

Ta ra đi bỏ lại nàng thui thủi
Ôm khối sầu rười rượi hướng trời mây
Giữa khung mờ tràn ngập bóng heo may
Thầm lặng lẽ lắt lay niềm thương nhớ…

Chàng ơi! Chàng đi rồi! Buồn muôn thuở
Canh cánh lòng trăn trở mãi không thôi
Trên từng cụm xám trắng lững lờ trôi
Dưới từng lúc ngậm ngùi đau da diết

Bầu hiu quạnh, cung đàn ngân khúc biệt
Chuỗi âm thanh nhè nhẹ ngọn đong đưa
Chàng đã về! Ơi hỡi! Đã về chưa?
Cứ thỉnh thoảng lắc lư niềm vọng tưởng…

Ta cũng như nàng! Bâng khuâng vương vấn
Mỗi một ngày lắm bận kéo ghì tim
Ảnh dáng hình thân thiết bạn tình nương
Mãi lởn vởn, chập chờn nơi tâm não

Đường dương thế chơi vơi ngàn sóng vỗ
Mối tơ lòng vò võ chuỗi hoàng hôn
Cả hai bề ghịt níu dạ từng cơn
Khiến sâu thẳm tủi hờn dâng ánh mắt…

Lang yêu ơi! Trời đêm nay sáng quá
Nguyệt ánh tròn êm ả trải không gian
Thiếp với chàng hãy khuây khoả tìm quên
Say thổn thức bồng bềnh vào diệu vợi

Cành phiến lá la đà em kéo lại
Ngắt đoạn chừng niệm mấy tiếng thần thông
Biến con thuyền thả xuống cận bờ sông
Hai đứa xuống trải lòng bên ngọc tửu…

Kha! Kha! Kha!…

“Hồn Lang cảm khái trước ý tưởng
của hồn Nương mà cười sảng khoái…”

06/2/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

Ảnh: Sưu tầm

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.